Cho dù Tề Hành Ngọc không phải người thích ăn đồ ngọt, nhưng cũng bị vẻ ngoài xinh đẹp của bánh hoa đào này thu hút ánh mắt.
Uyển Trúc nhận lấy đĩa sứ trắng đựng bánh hoa đào từ tay Đặng trù nương, lúc này Đặng trù nương lặng lẽ ra hiệu bằng mắt cho nàng, đồng thời khẽ lắc đầu.
“Đây là bánh hoa đào?” Giọng nghi vấn của Tề Hành Ngọc vang lên sau lưng, Uyển Trúc không thể tiếp tục táo báo giao lưu ánh mắt với Đặng trù nương nữa, chỉ đành xoay người đặt đĩa sứ trắng lên bàn gỗ lê hoa.
Đặng trù nương lặng lẽ lui ra khỏi viện chính, vẻ mặt vô cùng lo lắng, bà không biết Uyển Trúc có đọc hiểu vẻ mặt vừa rồi của mình không – sau khi nhận phân phó của Uyển Trúc, bà đã bảo cháu trai chạy tới chợ Tây nơi tốt xấu lẫn lộn, nhưng đi cả con đường cũng không tìm thấy thuốc kích tình mà Uyển Trúc nói.
Vì vậy bánh hoa đào này chỉ là bánh hoa đào, không được cho thêm bất kỳ vị thuốc gì.
Mà Uyển Trúc hoàn toàn không biết chuyện này, nàng đẩy bánh hoa đào về phía Tề Hành Ngọc, trên mặt là ý lấy lòng không hề che giấu: “Gia dạy ta cũng mệt rồi, vị của bánh hoa đào này rất ngon, ngài nếm thử chút đi.”
Vốn Tề Hành Ngọc định từ chối, nhưng một là chiếc bánh hoa đào này quá tinh xảo xinh xắn, thu hút người ta tới ăn, hai là vẻ mặt lo sợ bất an của Uyển Trúc quá giống con nai nhỏ rời khỏi nai mẹ, bị đôi mắt long lanh như vậy nhìn vào, hắn khó nói ra được chữ “không” này.
Thế là hắn cầm một miếng bánh hoa đào lên, đưa vào trong miệng nếm thử rồi khen: “Vị đúng là khá ổn.”
Uyển Trúc tận mắt nhìn thấy Tề Hành Ngọc nuốt miếng bánh hoa đào này xuống, tảng đá treo cao trong lòng mới hạ xuống.
Trước đây khi nàng còn kiếm sống dưới tay người môi giới đã nghe bà ta nhắc tới thuốc kích tình người Thổ Phiên bán trên phố Tây kinh thành, sau khi nam tử ăn vào sẽ động tình khó tự kiềm chế.
Nàng biết Tề Hành Ngọc còn bị thương ở bụng, cũng biết lúc này không thích hợp để làm chuyện hoang đường.
Nhưng ngày mai Tề Hành Ngọc sẽ rời đi, nàng cũng không biết lần sau Tề Hành Ngọc lại tới Trúc Uyển là lúc nào, hai ngày dưỡng thương này là sự ban ân mà ông trời tặng cho nàng, nàng phải nắm chặt cơ hội.
Vì vậy nàng nhất định phải đi tới bước đường này.
***
Khi Tĩnh Song quay về Uyển Trúc, mặt trời đã về Tây, Tề Hành Ngọc cũng được Uyển Trúc dìu trở về giường.
Uyển Trúc đi tới phòng tắm tắm rửa, Tĩnh Song thấy xung quanh không có ai mới tới bên cạnh Tề Hành Ngọc nói nhỏ: “Gia đừng quên, ngày kia là sinh nhật của phu nhân.”
Lời này giống như một tảng đá to rơi vào trong hồ nước, gây gợn sóng lăn tăn làm Tề Hành Ngọc thật lâu cũng không thể lên tiếng.
Đỗ Đan La.
Chính thê hắn dùng tam môi lục sính, kiệu lớn tám người khiêng cưới vào cửa, cũng là nữ tử thanh cao đêm tân hôn vì hắn tới gần đã nôn ra đầy đất.
Lúc này, Uyển Trúc tắm xong đã duyên dáng đi vào phòng, bên ngoài nàng khoác áo lông cáo của Tề Hành Ngọc, áo lông dày xù bao bọc thân thể gầy gò mỏng manh của nàng, chỉ để lộ ra một gương mặt xinh đẹp.
Chính sự xuất hiện của Uyển Trúc đã giúp Tề Hành Ngọc có được lý do không nhớ tới chuyện sinh nhật của Đỗ Đan La nữa, hắn nói với Tĩnh Song: “Có lẽ ta không tới Tùng Bách Viện làm chướng mắt, nàng ấy còn vui hơn.”
Tĩnh Song nghe thấy lời này, trong lòng rất khó chịu, nhưng ngước mắt thấy khi nói lời này Tề Hành Ngọc không còn dáng vẻ đau buồn như khi trước nữa thì cũng lặng lẽ lui ra gian ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)