Trải qua nhắc nhở của Quan bà tử, Uyển Trúc lập tức bảo Kim Ngọc lấy một ít bạc vụn thưởng cho Tĩnh Song, nhưng Tĩnh Song là sai vặt hầu hạ Tề Hành Ngọc từ nhỏ, đã tích được không ít tiền bạc vật ban thưởng, vì vậy không hề thèm muốn những thứ này.
“Làm việc cho cô nương là vinh hạnh của nô tài.” Sau khi Tĩnh Song bỏ lại lời này mới rời khỏi Trúc Uyển.
Trong Tề Quốc Công phủ.
Tề Hành Ngọc báo tình hình thương thế của mình lên cho Ty Chính Huyền Ưng Ty, nên hai ngày nay không cần đi làm việc, chỉ cần dưỡng thương ở nhà là được.
Lý thị nghe thấy hắn bị thương nhẹ trên đường làm nhiệm vụ ở ngoại thành thì vô cùng lo lắng, vừa muốn mời đại phu tới, vừa muốn tới An Quốc Tự dâng hương.
Tề Hành Ngọc phải nói hết lời mới ngăn lại được, hắn nói: “Con đã sắp khỏi rồi, mẫu thân thật sự không cần lo lắng.”
Thấy Tề Hành Ngọc sắc mặt rạng rỡ, Lý thị mới thấy yên tâm hơn. Bà dặn dò Bách Linh tới phòng bếp nấu cháo tổ yến mang lên, cũng nhỏ giọng dặn dò: “Đừng để những trù nương tay chân vụng về kia phụ trách, ngươi phải đích thân nhìn.”
Bách Linh đáp vâng.
Tề Hành Ngọc ngồi trong Kinh Đào Viện một lúc, nghe Lý thị lải nhải một đống chuyện, từ xích mích giữa chị em dâu tới mâu thuẫn với Đỗ Đan La, cuối cùng còn nói tới cả Tề lão phu nhân.
May mà Lý thị vẫn biết kiêng kỵ uy thế của bà mẫu (mẹ chồng) Tề lão phu nhân này, nhanh chóng chuyển đề tài tới chỗ Nguyệt di nương: “Tiện nhân kia cả ngày giả vờ ngất xỉu kêu đau, dụ dỗ phụ thân con đêm nào cũng ở lại Nguyệt Hoa Các, ngay cả hôn sự của tam muội con cũng không quan tâm.”
Tề Hành Ngọc lười nghe mấy chuyện ghen tuông vớ vẩn của trưởng bối trong nhà, mặc dù người vẫn đang ngồi trên ghế thái sư gỗ tử đàn, nhưng suy nghĩ đã bay lên tới tận chín tầng mây.
Hắn nghĩ, so với những nữ tử có tham vọng, muốn quậy nội trạch tới chướng khí mịt mù, Uyển Trúc lạnh nhạt như làn khói nhẹ hợp với ý hắn hơn.
Lý thị vẻ mặt dịu dàng nhìn đứa con trai mình mang thai mười tháng sinh ra trước mặt, thấy Tề Hành Ngọc phong thái hiên ngang, như rồng như phượng, trong lòng vui mừng nhưng đồng thời lòng oán hận với Đỗ Đan La cũng tăng thêm mấy phần.
“Hôm qua Liêu Ân Công phu nhân tới phủ chúng ta, nghe nói là tìm một thần y nữ khoa khám bệnh cho Đỗ thị.” Lý thị cười khẩy nói: “Vào cửa ba năm mà không có con, Liêu Ân Công phủ cũng tự cảm thấy thẹn với nhà chúng ta, nên đã nhắc tới chuyện muốn gả thứ nữ của bà ta cho con làm thiếp thất.”
Liêu Ân Công phủ cũng là gia tộc cha truyền con nối, nhưng bởi vì Thế tử gia Đỗ Phượng Minh cưới công chúa, quyền thế đã lớn hơn trước đây rất nhiều.
Cho dù chỉ là một thứ nữ, cũng có hơn phân nửa sẽ gả cho nhà quyền quý làm nữ chủ nhân.
Vì vậy sau khi Liêu Ân Công phu nhân nhắc tới chuyện này, Lý thị mới vui vẻ nhanh chóng đồng ý như vậy, sau đó thái độ đối với Đỗ Đan La cũng hòa hoãn hơn chút.
Lý thị cười vui vẻ nói: “Con cũng từng gặp thứ nữ kia rồi, tướng mạo không kém Đỗ Đan La ở điểm nào, trước khi cập kê còn từng có danh là tài nữ. Nếu nàng ta vào phủ làm thiếp cho con, đây cũng là một chuyện tốt.”
Theo lời của Lý thị, Tề Hành Ngọc cũng nhớ lại người muội muội của thê tử mình là Đỗ Đan Yên kia. Đúng là một nữ tử xinh đẹp như hoa sen mới nở, thường xuyên ngước đôi mắt rụt rè lên nhìn hắn, giống như là một con nai con không hiểu sự đời.
Rồi bỗng dưng hắn nhớ tới người hiền thục trong Trúc Uyển kia, nàng cũng có một đôi mắt thuần khiết trong suốt như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)