Tề Hành Ngọc nghĩ một lát rồi đáp: “Ngày mai.”
Lý do ra ngoại ô kinh thành làm việc không giấu được Lý thị quá lâu, vừa hay qua một đêm bụng hắn đã không còn đau như hôm qua nữa, ngày mai khi về phủ, nhìn từ mặt ngoài chắc chắn sẽ không nhìn ra là đã bị thương.
Uyển Trúc bên cạnh yên lặng lắng nghe lời của Tề Hành Ngọc, sau khi nghe thấy hai chữ “ngày mai”, đôi mắt như thu thủy không khỏi thoáng qua vẻ ảm đảm.
Khi dùng bữa tối, Uyển Trúc không còn cẩn thận dè dặt như lúc bữa trưa nữa, thỉnh thoảng nàng gắp cho Tề Hành Ngọc mấy đũa thức ăn, cũng nói: “Gia ăn nhiều thức ăn chút.”
Trong khoảng thời gian sống chung ngắn ngủi này, nàng vẫn đối xử với Tề Hành Ngọc rất ân cần, Tề Hành Ngọc liếc nàng một cái, sau đó cũng ăn hết thức ăn nàng gắp cho vào bụng.
Sau khi dùng bữa xong, Uyển Trúc lần đầu bắt chuyện với Tề Hành Ngọc, không biết nàng lấy can đảm từ đâu ra, ngước mắt nhìn gương mặt tuấn tú của Tề Hành Ngọc rồi tươi cười nói: “Gia cảm thấy thức ăn hôm nay có hợp khẩu vị không?”
Tề Hành Ngọc nhìn nàng một cái, thấy trong đôi mắt long lanh của nàng toàn là vẻ sợ hãi bất an thì lập tức cười nói: “Ngươi có lời gì muốn nói với ta à?”
Nếu không sao nàng lại khác thường, chủ động bắt chuyện với hắn, còn không được tự nhiên và xấu hổ như vậy.
Gò má Uyển Trúc lập tức đỏ như ráng mây, sau khi bị nói thẳng suy nghĩ, nàng tinh nghịch nói: “Không giấu được Gia cái gì.”
“Ta có hai chữ không biết, muốn nhờ Gia dạy ta.” Một lúc lâu sau, Uyển Trúc mới lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt dò hỏi của Tề Hành Ngọc, gò má nàng ửng đỏ một màu không được tự nhiên, giống như đang cực kỳ ngượng nghùng.
Câu trả lời này làm Tề Hành Ngọc sững sờ, sau đó hắn nhíu mày hỏi: “Tại sao muốn học chữ?”
Hắn vẫn luôn hơi nghi ngờ Uyển Trúc, bây giờ nghe thấy nàng muốn học chữ, tất cả những nghi ngờ tích lũy trong lòng làm hắn lập tức đổi giọng thành lạnh lùng hơn một chút.
Nàng muốn học chữ, chẳng lẽ là để có thể bầu bạn với hắn?
Uyển Trúc càng ngượng ngùng hơn, một lúc lâu sau mới ấp a ấp úng đáp: “Sau này ta muốn tới Giang Nam mở cửa hàng son phấn, Trương ma ma nói với ta, mở cửa hàng phải biết mấy chữ mới được.”
Thì ra là vậy.
Ngoại thất này đã nghĩ xong đường lui sau khi sinh con xong, là tới Giang Nam mở một cửa hàng son phấn.
Nguyện vọng vô cùng đơn giản và mộc mạc.
Tề Hành Ngọc thả lỏng, đồng thời cũng có một cảm giác khó chịu không nói rõ được dâng lên lồng ngực, có hơi phiền lòng, không cảm nhận kỹ căn bản không thể phát hiện ra.
Hắn lập tức bỏ qua chút phiền muộn này, nói với Uyển Trúc: “Lấy tới cho ta xem.”
Uyển Trúc nhanh nhẹn đứng dậy, trong bước chân đi vào phòng trong lộ rõ sự tung tăng, nàng lấy hai quyển sách thơ cất kỹ trên giá sách xuống, cẩn thận dâng tới trước mặt Tề Hành Ngọc, hỏi: “Ta chỉ đọc hiểu được bài “Vịnh Nga” trong đây.”
Giọng nói càng ngày càng nhỏ, cho đến khi nhỏ như muỗi kêu.
Tề Hành Ngọc không phải một người phu tử có kiên nhẫn, chỉ là khi dưỡng thương vô cùng nhàm chán, dù sao cũng không có chuyện gì, vậy chẳng bằng dạy ngoại thất này đọc thơ.
Chỉ đáng tiếc Tề Hành Ngọc đã đánh giá cao sự kiên nhẫn của mình, hắn dạy đi dạy lại Uyển Trúc bài “Thải Vi” mấy lần, nhưng thấy nàng vẫn ngơ ngác nửa hiểu nửa không, lòng kiên nhẫn của hắn lập tức bay đi sạch.
Sau đó chỉ nghe hắn nói to với Tĩnh Song đứng hầu ở bên ngoài: “Tới hiệu sách mua hai quyển vỡ lòng của trẻ nhỏ về đây.”
Màu đỏ xấu hổ trên hai má Uyển Trúc dần xuất phát từ thật lòng, nàng bất an vặn cái khăn trong tay, ánh mắt liên tục nhìn về phía phòng bếp.
Một lúc sau, cuối cùng Đặng trù nương cũng bưng một bát điểm tâm tới, bánh hoa đào nhỏ nhắn tinh xảo được rưới thêm mứt thanh mai làm người ta thèm chảy nước miếng, bên trong lớp vở ngoài núng nính màu hồng nhạt là một bông hoa đào hoàn chỉnh được phơi khô sau đó tẩm qua một lớp đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)