Hắn nghĩ, ngoại thất này đúng là không hiểu quy củ.
***
Uyển Trúc đang ở trong phòng bếp nhặt rau với Đặng trù nương, Trương bà tử có tới khuyên Uyển Trúc một lần, nhưng thấy nàng không chịu đi thì cũng chỉ có thể lo lắng quay về sương phòng.
Đặng trù nương không biết chuyện xảy ra lúc bữa trưa, nhưng thấy vẻ mặt của Uyển Trúc như thường bèn hỏi: “Sao cô nương không tới chỗ Thế tử gia hầu hạ?”
Động tác trên tay Uyển Trúc không ngừng, nghe vậy nàng mỉm cười nói: “Xa thân gần ghét, cũng không thể cứ ở bên cạnh Thế tử gia mãi được.”
Đặng trù nương không hiểu mấy đạo lý lớn, chỉ thấy mấy ngày nay Uyển Trúc đã béo lên một ít, không còn gầy trơ xương như lúc mới tới Trúc Uyển nữa, trong lòng bà vô cùng vui vẻ, bèn nói: “Quan bà tử nói Trúc Uyển chúng ta thiếu một gã sai vặt chạy việc, ta nghe lời cô nương nhắc tới cháu trai trong nhà mình, Quan bà tử đã đồng ý chuyện này, qua hai ngày nữa đứa cháu kia của ta sẽ tới dập đầu với cô nương.”
Uyển Trúc nói: “Ta và ngài là người giống nhau, cũng giống với cháu ngài. Đều là người như nhau, cần gì phải dập đầu?”
Điều khác duy nhất giữa nàng và người khác chính là nàng dựa vào lớp da này để trở thành ngoại thất của Tề Hành Ngọc.
Nói tới cùng thì cũng chỉ là một món đồ lấy sắc hầu hạ người ta mà thôi.
Để trở thành người đường đường chính chính, nàng còn phải đi một đoạn đường rất dài.
Khi Uyển Trúc nói lời này, nàng đã thu ý cười lại, trong đôi mắt long lanh là ánh sáng nóng bỏng.
Đặng trù nương vỗ mu bàn tay nàng, liếc thấy hành lang phòng bếp không một bóng người thì nhỏ giọng nói: “Hoa cúc khô còn lại được ta cất trong chiếc bình sứ cạnh cửa sổ kia.”
Chỉ là bà vẫn sợ chuyện dùng hàng giả lần này bị người ta phát hiện, khi nói chuyện cứ ngó trái ngó phải, dáng vẻ như có tật giật mình.
Uyển Trúc thấy vậy nghe vậy thì khuyên bà: “Bà đừng sợ, hoa cúc cũng thanh nhiệt giải độc, uống vào không có hại gì với thân thể.”
Chỉ thiếu mất công dụng lưu thông khí huyết mà thôi.
Thời tiết này đi đâu tìm được hoa toàn phúc? Nàng không có bản lĩnh thông thiên như vậy, không còn cách nào khác, Uyển Trúc chỉ có thể dùng hoa cúc cực kỳ tương tự với hoa toàn phúc để nấu canh, lại cho thêm kỷ tử, táo đỏ và đường phèn, như vậy sẽ không nhận ra được vị nguyên bản của hoa cúc.
Còn hoài nghi lúc bữa trưa của Tề Hành Ngọc, nàng không đặt trong lòng.
Tề Hành Ngọc là Thế tử gia sống trong nhà quan giàu có quyền thế, âm mưu tính toán từng gặp chắc chắn còn nhiều hơn cả cơm nàng từng ăn.
Không biết nàng đã ngồi trên giường nhỏ cạnh giường thêu thùa từ lúc nào, dáng vẻ thanh nhã trầm tĩnh, nhưng bỗng dưng gợi lên lửa giận trong lòng Tề Hành Ngọc.
Đợi chừng một khắc đồng hồ, thấy Uyển Trúc vẫn ngồi bất động thêu thùa, Tề Hành Ngọc mới ho khụ một tiếng nhắc nhở nàng.
Vì tiếng vang đột ngột này, Uyển Trúc đặt đồ thêu trong tay xuống, lấy túi hương đã thêu xong từ lâu ra, đứng dậy đi tới bên cạnh Tề Hành Ngọc.
Nàng cúi đầu, không nhìn thấy vẻ giăng đầy mây đen trên mặt Tề Hành Ngọc, lấy hết can đảm nói: “Ta thêu cho Gia một cái túi thơm, mong Gia không ghét bỏ.”
Lời này vừa dứt.
Tề Hành Ngọc cũng kiên nhẫn nhìn về phía cái túi thơm trong tay Uyển Trúc, chiếc túi thơm này xinh xắn tinh xảo, viền ngoài thêu hình chùm hoa bằng chỉ vàng, chính giữa còn thêu một chữ Ngọc, vừa nhìn đã biết là đồ thủ công tốn nhiều tâm tư.
Lửa giận trong lòng hắn giảm đi một ít.
Tề Hành Ngọc lại nhìn cái túi thơm kia một cái, khóe môi không khống chế được cong lên: “Bây giờ ít khi có người thêu chữ trên túi thơm, trông có hơi quê mùa.”
Dứt lời, hắn đưa tay nhận lấy túi thơm Uyển Trúc đưa tới.
****
Ngoài miệng thì Tề Hành Ngọc chê bai như vậy, nhưng ngay sau đó hắn đã đặt túi thơm ở cạnh gối ngọc.
Tĩnh Song vào phòng đỡ hắn ngồi dậy, thuận tiện nói chuyện Lý thị dặn dò ra: “Phu nhân rất nhớ Gia, hỏi Gia bao giờ về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)