Giọng nói nam tử trầm thấp lại nghiêm nghị, thân hình cao lớn oai hùng như tầng tầng lớp lớp núi non đè nặng trong lòng Uyển Trúc, khiến nàng co rúm người lùi lại phía sau, cho đến khi Tề Hành Ngọc nói thêm một câu: “Trả lời.”
Lúc này Uyển Trúc mới ngẩng đôi mắt trong veo như nước mùa thu lên, sau khi chạm phải ánh mắt dò xét của Tề Hành Ngọc lại muốn lảng tránh sang hướng khác.
Nhưng lúc này nàng đâu thể trốn được, Tề Hành Ngọc cũng chẳng phải người kiên nhẫn, huống hồ người trước mắt cũng không đáng để hắn phải dùng mười phần kiên nhẫn mà đối đãi.
Hắn bước tới nắm lấy cổ tay trắng ngần của Uyển Trúc, khiến nàng muốn tránh cũng không tránh được, mới nói: “Gia đang hỏi ngươi đấy.”
Được nuôi dưỡng suốt một tháng qua, thân mình Uyển Trúc đã có phần đầy đặn hơn trước, nhưng cơn đau thấu xương truyền đến từ cổ tay vẫn khiến nàng phải lấy hết can đảm đáp lời: “Bẩm gia... các bà tử... đều bị người ta gọi đi rồi ạ.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Tề Hành Ngọc lập tức trở nên vô cùng khó coi, khuôn mặt tựa quan ngọc dường như bị phủ một lớp mây đen, khiến Uyển Trúc không khỏi sinh lòng sợ hãi, lập tức ngoan ngoãn cúi thấp đầu, chỉ dám nhìn chằm chằm vào mũi chân mình.
Thật lâu sau, phía trên mới vang lên giọng nói nhẹ nhàng như khói mỏng của Tề Hành Ngọc: “Ngồi xuống đi.”
Uyển Trúc lại co rúm ngồi trở lại ghế tròn. Lần này nàng chỉ đặt đôi tay lên đầu gối, nhìn chằm chằm vào hoa văn uốn lượn trên chiếc bàn gỗ hoa lê.
Tề Hành Ngọc liếc mắt nhìn nàng một cái. Khuôn mặt trắng ngần chưa tô son điểm phấn, lại điểm xuyết đôi mày liễu nhàn nhạt, dưới hàng mày thanh tú là đôi mắt sáng long lanh như nước mùa thu.
Nữ tử này xứng đáng với bốn chữ tuyệt sắc giai nhân, thậm chí còn hơn cả Đỗ Đan La có danh tiếng vang dội khắp kinh thành.
Nghĩ đến vị chính thê có thân phận cao quý trong nhà, trong lòng Tề Hành Ngọc lại dâng lên sự không vui, còn sâu sắc hơn vừa rồi vài phần. Hắn tháo miếng ngọc bội hình vảy cá bên hông xuống, lấy ngọc gõ lên bàn, phát ra những tiếng vang thanh thúy.
Tĩnh Song đang đợi ở đình viện bên ngoài lập tức chạy chậm vào trong sân. Hắn nhìn thoáng qua Uyển Trúc chỉ biết cúi đầu không nói, sau đó mới đặt ánh mắt lên người Tề Hành Ngọc đang đầy vẻ giận dữ.
“Thế tử gia.”
Xưng hô này vừa thốt ra, đôi tay mềm mại Uyển Trúc đặt trên đầu gối không khỏi siết chặt thêm vài phần.
Tề Hành Ngọc vẫn chưa trả lời, mà liếc mắt nhìn Tĩnh Song cười nói: “Đỗ Đan La cho ngươi bao nhiêu lợi lộc?” Tuy khóe miệng hiện lên một nụ cười, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt.
Tĩnh Song vừa nghe vậy liền biết chuyện lớn không ổn, vội “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu mấy cái rồi mới nói: “Nô tài hầu hạ Thế tử gia từ nhỏ, lòng trung thành có trời đất chứng giám, tuyệt đối không dám có hai lòng.”
“Nha hoàn và bà tử hầu hạ nàng đâu?” Tề Hành Ngọc nhìn về phía Uyển Trúc, thấy nàng vẫn là bộ dạng nhát gan đầu cũng không dám ngẩng, cơn bực bội mới đè xuống lại trào lên.
Tĩnh Song cung kính đáp: “Trúc Uyển vốn có ba nha hoàn, một bà tử cùng hai nha đầu nhóm lửa, nhưng phu nhân nói Tam tiểu thư sắp xuất giá, trong phủ đang thiếu người làm, liền điều cả ba nha hoàn cùng bà tử đi rồi.”
Vừa dứt lời, miếng ngọc bội trong tay Tề Hành Ngọc liền bị ném mạnh xuống chân hắn ta. Miếng ngọc có giá trị liên thành thoáng chốc vỡ tan tành, mảnh vụn văng ra suýt nữa xước qua mặt Tĩnh Song.
Đáng sợ hơn cả mảnh vụn ngọc bội chính là cơn thịnh nộ của Tề Hành Ngọc. Giờ phút này hắn lạnh mặt, giữa trán ẩn chứa lệ khí không sao che giấu nổi, ánh mắt sắc bén như mũi nhọn phảng phất muốn xuyên thủng Tĩnh Song.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)