Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Sự Thượng Vị Của Ngoại Thất Tâm Cơ Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Uống xong, hắn mới vờ như nghi hoặc hỏi một câu: “Canh này rất ngon, là tay nghề của trù nương sao?”

Uyển Trúc đứng yên ở cạnh hắn, giống như hoàn toàn không nghe thấy lời này.

Tĩnh Song liếc thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Uyển Trúc, cũng không dám tự tiện chen miệng trả lời.

“Ngồi xuống.” Tề Hành Ngọc thấy Uyển Trúc đứng ngơ như khúc gỗ ở cạnh mình, lập tức nhíu mày trầm giọng nói: “Ngươi cũng dùng bữa đi.”

Bấy giờ Uyển Trúc mới dám ngồi xuống.

Chẳng qua nàng vẫn không trả lời câu hỏi của Tề Hành Ngọc.

Tề Hành Ngọc liếc Uyển Trúc một cái, lại liếc Tĩnh Song đang yên lặng, sau đó giọng nói lạnh lùng thêm hai phần: “Đều điếc hết à?”

Lúc này hắn không hề nổi giận, chỉ dùng thủ đoạn đe dọa phạm nhân trong ngày thường lên người hai người Uyển Trúc và Tĩnh Song mà thôi.

Mấy người Kim Ngọc, Dung Bích đều nín thở, đầu của Uyển Trúc cũng cúi càng thấp hơn.

Song Tĩnh vội vàng cười xòa nói: “Không phải trù nương làm, canh này do cô nương đích thân làm.”

Bấy giờ Tề Hành Ngọc mới không chút che giấu đặt ánh mắt lên người Uyển Trúc, ánh mắt hắn sâu thẳm, lời nói ra không đoán được vui giận: “Mùi vị canh hoa toàn phúc ngươi nấu rất ngon, tại sao vừa rồi không nhận lấy?”

Là quá nhát gan, hay là vì có tính toán gì khác.

Không phải là hắn nhạy cảm đa nghi, mà tất cả những chuyện này đều xảy ra quá trùng hợp. Ngoại thất xinh đẹp hợp ý hắn, ngoan ngoãn dịu dàng hợp ý hắn, thích khách xuất hiện đúng vào lúc này, canh hoa toàn phúc hợp ý hắn, tất cả những chuyện này đặt vào một chỗ làm hắn không thể không nghi ngờ.

Uyển Trúc chậm rãi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rực mang theo ý dò xét của Tề Hành Ngọc, cố ép cho giọng nói mình không ngừng run rẩy: “Ta sợ Gia cảm thấy ta có ý đồ khác, cũng sợ canh nấu ra có mùi vị không ngon.”

Lý do này hợp tình hợp lý, không tìm ra được chút sai sót gì.

Tề Hành Ngọc nhìn người ở đối diện, nữ tử trước mặt có tuổi tác không khác lắm với tam muội nhà hắn, đôi mắt sáng trong suốt không rành thế sự, cũng không che giấu được những âm mưu tính toán.

Tề Hành Ngọc đã quen việc nói một câu mà phải vòng vo nhiều lần của nhà mình từ lâu, vì vậy gặp người gặp chuyện gì cũng luôn mang theo ba phần nghi ngờ.

Cho dù hắn đã hiểu lầm Uyển Trúc, nhưng sẽ tuyệt đối không nói mấy lời mềm mỏng làm dịu bầu không khí.

Vì vậy hắn chỉ liếc nhìn Uyển Trúc một cái, nói: “Canh ngươi nấu rất ngon.”

Rồi không nói gì nữa.

Sau khi ăn trưa xong, Tề Hành Ngọc lại nằm về chiếc giường khảm đá hoa cương kia, Tĩnh Song thì bị hắn sai quay về Tề Quốc Công phủ kiếm bừa một lý do qua loa trước mặt Lý thị.

Người mẫu thân này của hắn như được làm từ nước, nếu để bà biết chuyện mình bị thương, chỉ sợ sẽ diễn một màn nước mắt tràn khắp Tề Quốc Công phủ.

Chỉ trong chớp mắt, trong căn phòng trống trải chỉ còn lại một mình Tề Hành Ngọc.

Đầu tiên hắn chợp mắt một lúc, khi tỉnh dậy thấy trên giường nhỏ cạnh cửa sổ vẫn không một bóng người, đôi mày kiếm không khỏi nhíu chặt lại, những nếp nhăn lộ rõ sự không vui lúc này của chủ nhân.

Uyển Trúc đi đâu rồi?

Đợi một lúc, Tề Hành Ngọc đã chơi chán miếng ngọc bội tỳ hưu trong tay, nhưng ngước mắt nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt.

Vẫn không có ai đi vào.

Gión lạnh vù vù, gió nhẹ thổi vào từ ô cửa thông gió cuốn màn che mềm mại bay lên, cũng khuấy động trái tim của Tề Hành Ngọc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc