May mà bản thân Tề Hành Ngọc cũng đang phiền não vì lời nói không thích hợp bật thốt ra này của mình, thấy Uyển Trúc vô tư, hắn cố gắng bày ra dáng vẻ dửng dưng thanh liêm nói: “Đây chỉ là vết thương nhỏ, không mấy ngày sẽ có thể khỏi được, ngươi không cần lo lắng.”
Trước đây Tề Hành Ngọc ghét nhất kiểu nữ tử sướt mướt, bây giờ cũng như vậy. Vừa nghĩ tới ngoại thất này vì lo lắng cho vết thương của mình mà lén lút khóc lóc, trong lòng hắn cảm thấy cực kỳ không vui.
Hắn nghĩ, có lẽ là do hắn không muốn có liên quan nào khác ngoài việc sinh con với ngoại thất này.
Thôi, nể tình tối qua nàng cầm máu cho hắn, cho phép nàng lén lo lắng cho hắn vậy.
“Vâng.” Uyển Trúc nghe vậy cũng ngoan ngoãn đáp lời, dáng vẻ dễ bảo cực kỳ giống với con mèo Ba Tư trước đây Lý thị từng nuôi, ở trước mặt người khác luôn luôn nhát gan, người khác nói chuyện to giọng cũng có thể dọa cho nó chạy mất.
Tề Hành Ngọc thu ánh mắt lại, nhắm mắt rồi lại thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau.
“Tĩnh Song nói Gia không thích ăn đồ ngọt, đặt bánh bạch ngọc này xa một chút.” Uyển Trúc có giọng nói mềm mại giống nữ tử Giang Nam, nghe giọng nói ấy, lại phối hợp với cảnh sắc tươi đẹp của mùa xuân bên ngoài, không khỏi làm người ta muốn khen ngợi một câu “Thâu đắc huyền sinh bán nhật nhàn”.
Câu “Thâu đắc huyền sinh bán nhật nhàn” có nghĩa là trộm được nửa ngày nhàn rỗi giữa cuộc đời phù du, tạm gác lại những lo toan, bon chen để tận hưởng khoảnh khắc thanh thản, ung dung, dù chỉ là ngắn ngủi. Đây là một câu thơ trích từ bài “Đăng Sơn” - Leo núi của Lô thi sĩ, thường được dùng để diễn tả niềm vui tìm thấy sự bình yên trong một cuộc đời bận rộn.
Tề Hành Ngọc cũng như vậy.
Mấy năm nay hắn mệt mỏi bận rộn, sống những ngày thức khuya dậy sớm ở Huyền Ưng Ty, rất ít có thời gian rảnh rỗi thưởng thức cảnh xuân yên ả này, bây giờ cũng coi như là trong họa có phúc, tìm được lý do trốn tránh lười biếng chút.
“Cô nương tự tay nấu canh hoa toàn phúc, không biết liệu Gia có thích không.” Lô Tú tuổi nhỏ nhất, khi nói chuyện giọng còn mang theo chút ngây thơ không rành thế sự.
Uyển Trúc cười khẽ với nàng ấy, Dung Bích lập tức nói: “Nếu Gia không thích thì cho tên tham ăn nhà ngươi uống hết.”
Lô Tú nghe vậy thì thẹn thùng đáp: “Nô tỳ có lộc ăn rồi.”
Tề Hành Ngọc nghe chủ tớ các nàng nói nói cười cười, trong lòng không những không cảm thấy chán ghét mà ngược lại cảm nhận được chút yên bình thế gian trong cảnh sắc yên ả nhàn hạ này.
Khi hắn vẫn đang thất thần, Uyển Trúc đã vén rèm đi vào phòng, sau đó chạm mắt với đôi mắt đen kịt của hắn cách một tấm rèm giường.
Chỉ thấy nàng lập tức thu hồi nụ cười trên môi lại, hành lễ với Tề Hành Ngọc nói: “Gia tỉnh rồi.”
Tề Hành Ngọc nói: “Đỡ ta ngồi dậy.”
Không bao lâu sau, Tĩnh Song cũng nghe thấy động tĩnh đi vào phòng, cùng Uyển Trúc đỡ Tề Hành Ngọc dậy rửa mặt thay quần áo.
Tề Hành Ngọc ngồi trên chiếc ghế bành cạnh bàn gỗ lê hoa, hắn giơ tay phải lên, muốn cầm lấy canh hoa toàn phúc trước mặt, Tĩnh Song nhanh tay nhanh mắt múc mấy thìa cho hắn, đồng thời nói: “Đại phu nói canh này có thể lưu thông khí huyết, cải thiện ứ trệ.”
Mùa này không có nhiều hoa toàn phúc, một chút này được chọn ra trong đống hoa khô Đặng trù nương đã phơi khô năm ngoái, lại phối thêm với kỷ tử, táo đỏ nấu thành canh hoa toàn phúc, có lợi cho Tề Hành Ngọc dưỡng thương.
Tề Hành Ngọc dùng tay trái múc canh uống hai ngụm, canh vào miệng hắn chỉ cảm thấy ngọt thanh, không đắng chát như dược thiện, thế là uống hết toàn bộ chỗ canh hoa toàn phúc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)