Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Sự Thượng Vị Của Ngoại Thất Tâm Cơ Chương 16:

Cài Đặt

Chương 16:

Tĩnh Song là gã sai vặt theo hầu Tề Hành Ngọc từ nhỏ, đã làm chuyện này không ít lần, nhất thời không cảm thấy có cái gì không đúng.

Nhưng Tề Hành Ngọc lại sầm mặt trừng hắn ta, khi Tĩnh Song đưa cái thìa tới bên miệng, hắn nói một câu: “Quá nóng.”

Bấy giờ Tĩnh Song mới phản ứng lại, hắn ta vội vàng quay người cười nói với Uyển Trúc: “Nô tài tay chân vụng về đút không khéo, hay là cô nương làm đi.”

Uyển Trúc ngoan ngoãn gật đầu, nhận lấy bát thuốc kia sau đó ngồi trên mép giường, đút từng thìa thuốc cho Tề Hành Ngọc.

Tề Hành Ngọc bị thương ở bụng, dẫn tới cánh tay phải không dùng được lực, vì vậy lúc này cũng thản nhiên tiếp nhận ý tốt của Uyển Trúc.

Khi sắc trời tờ mờ sáng, Tề Hành Ngọc đã uống xong thuốc rồi chìm vào giấc ngủ, Uyển Trúc thì ngồi tựa trên giường nhỏ cạnh giường nghỉ ngơi một lúc.

Ngủ không quá một tiếng đồng hồ, nàng mơ màng tỉnh lại.

Lúc này trong mắt nàng toàn là tơ máu màu đỏ tươi, cộng thêm mệt mỏi và vô cùng buồn ngủ, trong đôi mắt hạnh ngập đầy nước mắt.

Khi Uyển Trúc soi gương búi tóc, phát hiện đôi mắt mình ánh lệ, trong lòng bất chợt nảy ra một suy nghĩ. Sau đó nàng đứng dậy đi ra gian ngoài nói chuyện với Tĩnh Song.

Nàng cố ý đứng cách Tĩnh Song gần một chút, để tiện hắn ta có thể nhìn rõ nước mắt trong mắt mình.

Tĩnh Song trên hành lang nhìn thấy còn tưởng Uyển Trúc đang lo cho vết thương của Tề Hành Ngọc nên không kìm được mà lén khóc, thế là lập tức nói: “Cô nương đừng lo lắng, đại phu nói Gia nghỉ ngơi cẩn thận một khoảng thời gian là sẽ khỏi thôi.”

Uyển Trúc nghe xong cũng chỉ “ừm” một tiếng, sau đó đi tới phòng bếp nói chuyện với Đặng trù nương một lúc.

Đặng trù nương là người đã quen làm việc nặng, mùa đông trời chưa sáng đã thức dậy giặt giũ quần áo, chẻ củi nhóm lửa, làm cho trên tay toàn là vết nẻ như vỏ cây khô.

Uyển Trúc đã lén xin đại phu của Hồi Xuân Quán một lọ thuốc mỡ trị nẻ da, nhân lúc mấy người Trương bà tử, Quan bà tử đều không ở đây, nàng nhét thuốc mỡ cho Đặng trù nương rồi dặn dò: “Bà bôi sáng tối một lần, mùa đông năm nay sẽ không thấy đau nữa.”

Trù nương gật đầu nhận lấy, sau đó đưa nước gừng đã dậy sớm nấu xong cho Uyển Trúc: “Tối qua bận rộn cả một đêm, cô nương uống bát canh gừng này đi, xua tan khí lạnh.”

Sau khi uống xong nước gừng và nói chuyện một lúc, Uyển Trúc mới quay về viện chính, lại thấy Tề Hành Ngọc đã tỉnh dậy, đang tựa lưng trên gối vẻ mặt hơi thất thần.

Uyển Trúc hành lễ với hắn, lại nhất thời không biết nên ở chung một phòng với hắn như thế nào, thế là chỉ đành co mình ngồi trên giường nhỏ cạnh giường, tiếp tục thêu đồ chưa làm xong.

Trong lòng Tề Hành Ngọc trăm mối suy nghĩ, hắn nhìn Uyển Trúc đang chăm chú thêu thùa, trong đầu vang vọng câu nói vừa rồi Tĩnh Song tới gần nói với hắn: “Cô nương rất lo cho vết thương của Gia, vừa rồi còn khóc một trận.”

Lo lắng?

Hắn nghĩ, nhìn thấy vết thương đáng sợ như thế, lo lắng cũng là chuyện bình thường.

Tề Hành Ngọc lại nhìn về phía Uyển Trúc, chỉ thấy nàng yên tĩnh ngồi trên giường nhỏ cạnh cửa sổ cúi đầu thêu thùa, bên dưới đôi mày nhạt màu là đôi mắt như thu thủy, vạt áo rủ xuống trên bệ kê chân, tôn lên vẻ đẹp trầm tĩnh xinh xắn của nàng.

Ngoan ngoãn dịu hiền như một làn khói.

Ma xui quỷ khiến, hắn bỗng hỏi một câu: “Ngươi rất lo cho ta sao?”

****

Một câu hỏi bất chợt làm Tề Hành Ngọc tự cảm thấy giật mình, sau đó cũng làm Uyển Trúc nghi hoặc.

Nàng đặt khung thêu trong tay xuống, đứng dậy đi tới cạnh chiếc giường khảm đá cẩm thạch, nhìn vào ánh mắt thăm dò của Tề Hành Ngọc, bình tĩnh đáp: “Thế tử gia là người tốt, người tốt sẽ bình an.”

Uyển Trúc không biết dụng ý trong lời này của Tề Hành Ngọc, trong lòng rất lo sợ bất an.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc