Tề Hành Ngọc nghĩ, chắc hẳn hắn không cần lo lắng cho tình cảnh của ngoại thất này nữa.
Nhưng quay người nhìn lại, thấy nàng đứng yên lặng không nói lời nào, chưa từng lên tiếng xin hắn làm chủ cho nàng, cũng chưa từng nhắc tới bất kỳ yêu cầu nào, chưa từng níu kéo hắn ngủ lại Trúc Uyển, giống như là một làn khói vô dục vô cầu.
Giống như không để ý một cái gì.
Trong lòng Tề Hành Ngọc dâng lên một cảm giác chua xót vì bị coi nhẹ, không nói rõ được nó bắt nguồn từ đâu, nhưng làm giảm đi một chút an tâm kia.
Trên đường quay về Tề Quốc Công phủ, hắn hỏi Tĩnh Song một câu không đầu không đuôi: “Ta có anh tuấn không?”
Tĩnh Song sững sờ, sau đó cẩn thận đáp: “Thế tử gia ngài anh tuấn khôi ngô, vô cùng cao quý, năm xưa khi cưới Thế tử phu nhân vào cửa, rất nhiều tiểu thư trong kinh thành đều khóc đỏ cả mắt.”
Tề Hành Ngọc nghe vậy cũng không hỏi nữa, lắc đầu xua tan những nghi hoặc không nên có kia ra khỏi đầu.
***
Sau khi Tề Hành Ngọc rời đi.
Trong phòng chính được châm nến, Uyển Trúc ngồi trên giường nhỏ thêu thùa, vật liệu lần này là vải gấm Lý thị đưa tới, nàng cũng chọn mấy sợi chỉ đen nạm vàng để làm viền, rất phù hợp với thân phận của Tề Hành Ngọc.
Uyển Trúc chỉ cười tiến lên, đỡ cánh tay bà ấy nói: “Ta cũng xuất thân từ nô tài mà.”
Đặng trù nương không lay chuyển được Uyển Chúc, chỉ có thể ngồi hờ trên ghế con, nhân lúc Kim Ngọc, Dung Bích đều đã đi ăn cơm, bà ấy nhỏ giọng hỏi Uyển Trúc: “Vừa rồi sao cô nương không giữ Thế tử gia lại?”
Theo bà ấy thấy, Uyển Trúc có dung mạo xinh đẹp động lòng người, cộng thêm có một giọng nói có thể làm người ta mềm tới tận xương, chỉ cần mềm giọng năn nỉ Tề Hành Ngọc, có lẽ hắn sẽ ở lại Trúc Uyển qua đêm.
Nhưng Uyển Trúc lại không nghĩ như vậy.
Ngoại thất không danh không phận, dung mạo chỉ như hoa trong gương trăng trong nước, sẽ dần dần mất đi.
Nàng không thể chỉ làm một ngoại thất của Tề tiểu công gia.
Nàng phải tiến vào trong Tề Quốc Công phủ, tiến vào trong lòng của Tề tiểu công gia.
Vì vậy nàng không thể chỉ dựa sắc làm việc, cũng không thể mở lời xin Tề Hành Ngọc ở lại.
Mà phải làm Tề Hành Ngọc chủ động ngủ lại Trúc Uyển.
Sau khi hắn không còn cảnh giác với nàng, không ngăn được dục vọng mãnh liệt trong lòng sẽ dùng đủ mọi cách để ở lại.
“Còn chưa phải lúc.” Uyển Trúc mỉm cười nói với Đặng trù nương.
Đặng trù nương vỗ nhẹ bàn tay mềm mại của Uyển Trúc, mượn ánh nến mờ mờ nhìn chăm chú dung nhan xinh đẹp của nàng, thở dài nói: “Ta còn nhớ lần đầu khi tới Trúc Uyển này ngươi rất gầy, vừa nhìn là biết đã chịu không ít khổ, chỉ mong sau này có thể một đời suông sẻ, bình an kéo dài hậu đại cho Thế tử gia.”
Chuyện cũ thoáng qua trong đầu như một làn khói, nghe thấy lời này của Đặng trù nương, trong lòng Uyển Trúc cảm thấy vô cùng ấm áp.
Nàng nắm lại tay của Đặng trù nương, nói: “Ngài cũng phải sống bình an.”
Sau đêm này, mấy người Kim Ngọc, Dung Bích hầu hạ Uyển Trúc càng cẩn thận hơn. Uyển Trúc cũng là một người dễ ở chung, trừ giúp dùng cơm và xe chỉ luồn kim ra, gần như không có phân phó nào khác.
Không quá mấy ngày, nàng đã làm xong một cái túi thơm vải gấm hoa văn đen, Kim Ngọc thấy túi thơm có đường thêu khít, mũi kim nhỏ mịn thì lập tức khen không dứt miệng: “Tay nghề thêu của cô nương còn tốt hơn những tú nương trong phủ.”
Uyển Trúc cười khẽ nói: “Là ngươi quá khen rồi.”
Vốn tưởng tạm thời chưa thể tặng túi thơm này đi được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








