Ai ngờ có một ngày trời mưa liên miên, sau khi bóng tối đã bao trùm, cánh cửa đóng chặt của Trúc Uyển bị người ta gõ vang từ bên ngoài.
Tĩnh Song đỡ Tề Hành Ngọc loạng choạng tiến vào trong nhà, Uyển Trúc lập tức xuống giường châm nến, sau đó nhìn thấy Tề Hành Ngọc sắc mặt trắng nhợt ngồi trên ghế vịn, tóc bị nước mưa làm ướt sũng, người anh tuấn cao quý khi nhịn đau dáng vẻ cũng tuấn tú hơn người thường.
Uyển Trúc lại gần nhìn, chỉ thấy phần bụng bên dưới lớp áo khoác thêu hạc của hắn đang không ngừng thấm ra máu tươi, trong lòng bỗng sợ hãi.
Sau đó chỉ nghe Tĩnh Song nói với Kim Ngọc ở ngoài phòng: “Mau đi mời đại phu.”
****
Trong ba năm ở Huyền Ưng Ty, Tề Hành Ngọc đã gặp phải mười mấy lần ám sát, nhưng đây là lần đầu tiên bị thương nặng thế này.
Khi hắn đang tra án ở ngoại ô kinh thành, sắc trời chợt biến đổi, ngay sau đó cơn mưa đổ xuống như trút nước. Khi hắn đang định cùng Tĩnh Song quay về trong thành, lại bất ngờ bị một nhóm thích khách bao vây.
Sư phụ của Tề Hành Ngọc là võ sư đứng đầu Đại Ngụy, ngay cả Tĩnh Song cũng được tập võ từ nhỏ. Hai người cùng đánh cùng né một đường, sau đó Tĩnh Song suýt bị tên thích khách cầm đầu chém ngang qua cổ, nếu không phải Tề Hành Ngọc nhảy lên kéo Tĩnh Song một cái, chỉ sợ hắn ta đã đầu lìa khỏi xác.
Nhưng chính vì vậy bản thân Tề Hành Ngọc đã bị mấy thích khách chém bị thương phần bụng. Sau khi bọn họ vào thành, những thích khách kia vẫn đuổi mãi không buông, nếu không phải người của Hộ Thành Ty nhìn thấy pháo hoa Tề Hành Ngọc phóng ra rồi phi ngựa đuổi tới, không biết hôm nay kết cục sẽ như nào
“Gia...” Trong đôi mắt trong trẻo của Uyển Trúc dâng lên nước mắt, nàng lo lắng nhìn vết thương của Tề Hành Ngọc, giọng nói hơi run rẩy.
Lúc này trên trán Tề Hành Ngọc phủ đầy mồ hôi, những cơn đau như xé rách da thịt xông lên, chỉ là xưa nay hắn là một người không để lộ cảm xúc, thế nên bây giờ cũng chỉ nói với sắc mặt trắng bệch: “Không sao, chỉ là vết thương nhỏ.”
Trong Trúc Uyển không có kim sang dược trị vết thương ngoài da, Uyển Trúc chỉ có thể tự mình vắt khăn tay lau mồ hôi cho Tề Hành Ngọc, cũng bảo Dung Bích tìm mấy tấm khăn mềm ra, dù sao trước tiên phải cầm máu đang thấm ra từ vết thương trên bụng hắn đã.
Động tác của nữ tử nhẹ nhàng như nước, nàng cẩn thận lau từng giọt nước mưa và mồ hôi còn sót lại trên trán Tề Hành Ngọc, cảm giác tiếp xúc nhẹ nhàng như chạm vào lông vũ này tạo thành sự khác biệt rõ ràng với cơn đau đang xông lên như dời sông lấp biển.
Khoảng cách rất gần, bấy giờ Tề Hành Ngọc mới phát hiện Uyển Trúc không thích dùng son phấn.
Lúc này nàng chỉ để mặt mộc, mày liễu hơi cau lại, trong đôi mắt hạnh là vẻ lo lắng, đôi môi không tô mà đỏ hơi trắng nhợt, giống như là đang cực kỳ sợ hãi lo lắng.
Ngọn nến nhảy múa, khẽ khàng gợi lên một chút áy náy trong lòng Tề Hành Ngọc.
Không bao lâu sau Kim Ngọc đã tìm được mấy chiếc khăn mềm mại, Uyển Trúc cũng quỳ gối trên đất, nhìn sắc mặt trầm như nước của Tề Hành Ngọc nhỏ giọng nói: “Đại phu còn chưa tới, ta cầm máu giúp Gia trước.”
Hắn đáp: “Ừ.”
Tề Hành Ngọc thấy nàng chỉ mặc một chiếc áo ngủ vô cùng mỏng, quỳ trên nền gạch lạnh như băng chắc chắn sẽ rất đau, thế là nói với Dung Bích: “Lấy đệm tới đây.”
Cho dù đang chìm trong cơn đau vô tận, lời hắn nói ra vẫn mang theo chút lạnh lùng cao ngạo.
Uyển Trúc quỳ lại trên đệm, sau đó cùng Dung Bích cởi áo khoác ngoài của Tề Hành Ngọc ra, tiếp đó là trường sam, cuối cùng là áo lót.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)