Nhưng Tề Hành Ngọc không nhận ra chút sợ hãi này của Uyển Trúc, hắn vừa mới tan trực, còn đang phiền lòng vì chuyện trong Huyền Ưng Ty.
Cận vệ của thiên tử không chỉ gánh vác chức trách bảo vệ hoàng đế, còn phải phụ trách những chuyện bí mật không thể nói cho người ngoài.
Hai khắc sau, Kim Ngọc đặt chén đũa lên bàn gỗ lê hoa trước mặt hắn, phát ra một tiếng vang rất nhỏ mới cắt ngang dòng suy nghĩ say sưa của Tề Hành Ngọc.
Tề Hành Ngọc liếc nhìn Uyển Trúc đứng bên cạnh, thấy nàng mặc một chiếc váy lụa màu xanh nhạt, tóc dài đen như mực quấn quanh một chiếc châm hoa mai, rủ xuống trên chiếc cổ trắng nõn, trong veo thanh nhã giống như một bông sen xanh đứng lặng trong hồ nước.
Nếu không phải hắn lấy lại tinh thần, không biết nàng sẽ ngốc nghếch đứng như vậy bao lâu.
Hắn nói: “Ngồi xuống đi.”
Hắn và Uyển Trúc từng “thân mật không một kẽ hở”, nhưng nói cho cùng vẫn không quá quen thuộc, ấn tượng về Uyển Trúc của Tề Hành Ngọc chỉ dừng lại ở mấy chữ ngoan ngoãn, nhát gan, còn cả hơi thích khóc.
Nếu đổi thành người khác, đứng lâu như vậy đã tiến lên hành lễ rồi, đâu ai ngốc nghếch đứng lâu như vậy chứ?
Nhưng ngoại thất này chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân, nhút nhát tới ngay cả lời cũng không dám nói.
Ngoài mặt nhìn giống như một nữ tử an phận.
Nguyên nhân hôm nay Tề Hành Ngọc đặt chân tới Trúc Uyển là vừa rồi khi quay về Tề Quốc Công phủ thỉnh an Lý thị, nghe thấy hai nha hoàn Bách Linh và Bách Hoa thầm nói chuyện ở hành lang.
Bách Linh là nha hoàn đắc lực nhất bên cạnh Lý thị, tính tình hiền lành trung trực, nói chuyện công minh: “Ta thấy vị ngoại thất Gia nuôi ở Trúc Uyển kia đúng là nhát gan, tối qua hầu hạ Gia, đi đường còn không vững, bị mấy nha hoàn Tú Ngọc kia dọa cho không dám thở mạnh, còn nhịn đau tiễn ta ra khỏi cửa Trúc Uyển.”
“Cũng là một người đáng thương.”
Tề Hành Ngọc không phải người có tính thương hoa tiếc ngọc, nhưng hắn còn nhớ tình cảnh mình tự ý làm bậy đêm qua.
Uyển Trúc mới chịu chuyện mây mưa, thân thể lại yếu ớt, chắc chắn cực kỳ đau.
Nghĩ tới đây.
Tề Hành Ngọc lấy cái bình sứ trong tay áo ra, đặt ở trên bàn sau đó như vô ý hỏi: “Bôi thuốc chưa?”
Một câu không đầu không đuôi làm trái tim Uyển Trúc khựng lại.
Đôi mắt long lanh của nàng nhìn về phía Tề Hành Ngọc, sau khi chạm phải ánh mắt thăm dò của hắn lại nhanh chóng rời đi.
“Chưa... chưa ạ.” Uyển Trúc lắp bắp đáp.
Tề Hành Ngọc thấy nàng cẩn thận dè dặt như vậy, hắng giọng làm giọng điệu trở nên dịu dàng hơn một chút, hỏi: “Còn đau không?”
Uyển Trúc càng biết thân biết phận lại càng hợp ý của Tề Hành Ngọc.
Hắn rất ghét phiền toái, nuôi ngoại thất này cũng chỉ để có được con cái.
Chỉ cần Uyển Trúc không có suy nghĩ bám lấy hắn không buông, hắn không ngại đối xử với nàng tốt hơn chút.
Kim Ngọc lặng lẽ lui ra ngoài.
Gò má Uyển Trúc lập tức ửng đỏ như ráng mây, một lúc lâu sau nàng mới xấu hổ lắc đầu.
Bất giác, bầu không khí kiều diễm bò lên giữa hai người, cho dù Tề Hành Ngọc là người trấn tĩnh chính trực cũng không khỏi run rẩy hàng mi, ánh mắt lập lòe.
Sau khi yên lặng dùng xong cơm tối, Uyển Trúc rót một cốc trà nóng cho Tề Hành Ngọc dưới sự giúp đỡ của Kim Ngọc, vì Trúc Uyển không có lá trà chất lượng thượng hạng, Tề Hành Ngọc chỉ nhấp môi một ngụm rồi đặt sang bên cạnh.
Trước lúc hoàng hôn.
Khi bốn mắt nhìn nhau, Tề Hành Ngọc nhìn Uyển Trúc thêm mấy cái, thấy nàng như không có lời muốn nói bèn dặn dò: “Nghỉ ngơi cho tốt.”
Uyển Trúc đoan trang hành lễ: “Cảm ơn Gia quan tâm.”
Ba tỷ muội Tú Ngọc, Tú Châu đã bị Tĩnh Song dẫn về Tề Quốc Công phủ, hai người Trương bà tử và Quan bà tử là nô bộc đáng tin, Kim Ngọc, Dung Bích cũng là người thật thà chất phác, tất nhiên sẽ không rắp tâm bắt nạt nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)