Uyển Trúc nghĩ, nếu không trở thành ngoại thất của Tề tiểu công gia. Người như nàng sợ là sống cả đời cũng không có được nửa cây trâm vàng này.
Vì vậy, nàng càng phải quý trọng hơn.
****
Bách Linh và Bách Hoa vừa về phủ đã bẩm báo chuyện xảy ra trong Trúc Uyển cho Lý thị.
“Có lẽ do xuất thân thấp kém, trông ngoại thất kia vô cùng nhát gan, nói chuyện nhỏ nhẹ y như muỗi kêu, thân thể gầy yếu không được khỏe mạnh, bị ba nha hoàn kia bắt nạt cũng không làm được gì.” Bách Linh nói như vậy.
Lý thị nghe vậy thì sốt ruột, khó khăn lắm bà ấy mới khuyên được Tề Hành Ngọc gật đầu, để hắn đồng ý thu nhận một ngoại thất, nếu ngoại thất này thân thể yếu đuối dễ đi đời nhà ma, hoặc là không sinh được con cái, vậy há chẳng phải đổ hết công sức xuống biển rồi sao?
“Ta đã biết nữ nhân độc ác kia không có lòng tốt mà, tự mình không chịu sinh con dưỡng cái cho Hành Nhi thì thôi đi, còn không cho phép Hành Nhi sinh con với người khác.” Lý thị trừng mắt quát mắng.
Bách Linh và Bách Hoa bên cạnh không dám nói một lời.
Chu ma ma tiến lên thuận khí cho Lý thị, sau đó nói: “Trước đây mấy người Tú Ngọc là nha hoàn bên cạnh Tam cô nương, bây giờ Tam cô nương sắp xuất giá, là lúc bên cạnh thiếu người nhất.”
Lý thị gật đầu nói: “Thế thì làm vậy đi, đưa ba nha hoàn này quay lại viện của Tam cô nương.”
****
Sau khi ăn xong bữa trưa, Uyển Trúc ngủ một giấc.
Có lẽ do tối qua quá mệt, khi nàng tỉnh dậy mặt trời đã về tây. Mấy nha hoàn Kim Ngọc, Dung Bích chỉ ngồi ở phòng ngoài yên lặng thêu thùa, không một ai lên tiếng đánh thức nàng.
Bớt đi tiếng ồn ào huyên náo của ba tỷ muội Tú Ngọc, Tú Châu, nghe căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, nhìn ánh triều tà trên lá trúc xanh mướt ngoài cửa sổ, trong lòng Uyển Trúc bỗng cảm thấy hoảng hốt.
Thì ra “Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn” (Tranh thủ chút thời gian nhàn rỗi trong cuộc sống bận rộn) trên sách nói là cảm giác thế này.
Uyển Trúc lật mình xuống khỏi giường, sau đó ngồi ở trước gương đồng soi gương trang điểm, nàng cầm lược trong tay, góc cạnh sắc nhọn đâm vào thịt mềm trong lòng bàn tay, cơn đau nhẹ truyền tới làm đầu óc nàng vô cùng tỉnh táo.
Nàng còn tưởng ba tỷ muội Tú Ngọc, Tú Châu kia có bản lĩnh thế nào mới có thể vênh mặt hất hàm cười nhạo châm chọc nàng như vậy.
Nhưng bây giờ xem ra, bọn họ chỉ là kẻ bắt nạt kẻ yếu, miệng hùm gan sứa mà thôi.
Uyển Trúc nhìn chằm chằm dung mạo xinh đẹp trong gương đồng, một mãi lúc lâu không lên tiếng.
Cho tới một khắc đồng hồ sau, Kim Ngọc bên ngoài vén rèm đi vào, đứng ở sau lưng Uyển Trúc nhẹ nhàng hỏi: “Cô nương, có cần chuẩn bị thức ăn chưa ạ?”
Uyển Trúc gật đầu với nàng ấy, vẻ mặt dịu dàng như gió xuân phả vào mặt: “Được.”
Trên bàn gỗ lê hoa đặt mười mấy món ăn sắc hương vị đều đầy đủ, Uyển Trúc được Kim Ngọc đỡ ngồi xuống băng ghế, đồng thời nói với mấy người bà tử: “Mọi người cũng ngồi xuống dùng bữa đi.”
Trương bà tử kinh hãi, hoảng loạn xua tay nói: “Chủ tớ khác biệt, nhất định không thể.”
Uyển Trúc biết, bây giờ nàng chỉ là một ngoại thất thấp cổ bé họng, nếu muốn tiến thêm một bước, trung thành và năng lực của nha hoàn bên cạnh cũng vô cùng quan trọng.
Tuyệt đối không thể qua loa trong chuyện này.
Nếu mấy người Kim Ngọc cũng coi nàng là vật trang trí như mấy người Tú Ngọc, nàng sẽ phải nghĩ biện pháp đổi người khác.
Kim Ngọc chưa kịp đáp lại, bên ngoài đã vang lên tiếng thông báo nghiêm trang của Quan bà tử: “Thế tử gia tới.”
****
Tề Hành Ngọc mặc một chiếc áo bào thêu hạc màu xanh đậm, trên eo còn đeo một tấm lệnh bài sắt của Huyền Ưng Ty, khi vào phòng sắc mặt hắn u ám, dọa cho Uyển Trúc lập tức đứng dậy từ băng ghế, cúi đầu đứng yên lặng ở bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)