Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Sắc Loạn Thế Chương 4: Đẹp Đến Mức Bị Ganh Ghét Là Định Mệnh

Cài Đặt

Chương 4: Đẹp Đến Mức Bị Ganh Ghét Là Định Mệnh

Thế nhưng, có một người… từ lâu đã khiến nàng cảm thấy gai mắt.

Không phải vì thủ đoạn.

Không phải vì mưu mô.

Mà vì… vẻ đẹp đến khó chịu.

Tạ Dao.

Nàng không khóc lóc, không tranh sủng, không tỏ ra đáng thương — nhưng lại khiến hoàng đế mê mẩn chỉ sau ba ngày.

Chính vì vậy, ba tháng trước, Sở Cẩm Yên đã ra tay.

Chuyện xảy ra quá nhẹ nhàng, không ai nghi ngờ.

Một bức thư giả, một mối quan hệ mập mờ, một cái nhìn lạnh lẽo của hoàng đế… đủ để đẩy Tạ Dao vào lãnh cung không kèn không trống.

Nàng ta đáng lẽ nên chết từ lâu.

Thế mà giờ đây… lại sống tốt?

Còn nghe nói có người khen dung mạo nàng “vẫn đẹp đến rợn người”?

Sở Cẩm Yên không giận — nàng không cần giận.

Nàng chỉ cười nhạt và ra lệnh:

“Tìm một người mới vào hầu trà trong cung vua.”

“Để người ấy… nhắc đến Tạ Dao một cách vô tình.”

Một cái tên bị lãng quên, nếu bị “vô tình nhắc lại” — không phải sẽ gợi trí tò mò sao?

Và trí tò mò… luôn đi cùng tai họa.

Một phi tần khác cũng bắt đầu bất an:

Chiêu Nghi Vân Tử Ngọc.

Nàng ta từng cho rằng Tạ Dao đã chết — hoặc sống không bằng chết. Giờ nghe tin kia vẫn bình yên ở lãnh cung, còn có thể “cười”, “trồng hoa”, “thơm mùi đàn hương”… thì lòng như ngồi trên lửa.

“Cô ta tưởng bị ném vào lãnh cung là kết thúc sao?”

“Một khi đã từng được hoàng thượng để mắt, thì còn sống là còn nguy hiểm.”

Vân Tử Ngọc nhấc bút, viết một phong thư, lặng lẽ gửi tới phủ Nội Vụ — nơi quản lý cung nữ, thái giám.

Nội dung: “Cảnh báo – trong lãnh cung có dấu hiệu mê hoặc lòng người. Nên có người kiểm tra lại.”

Cùng lúc đó – trong lãnh cung.

Tạ Dao không hề hay biết mình đang bị bàn tán.

Hoặc có lẽ… nàng biết.

Chỉ là, không bận tâm.

Nàng đang đọc một cuốn sách cũ, đôi mắt dừng lại trên câu thơ:

“Sắc khuynh thiên hạ, lệ tận nhân tâm.”

(Vẻ đẹp có thể khiến thiên hạ nghiêng ngả, và làm người khác rơi lệ.)

Nàng khẽ mỉm cười.

“Vẻ đẹp chưa bao giờ là tội lỗi.”

“Chỉ là… thế gian không chịu nổi.”

Đúng hôm đó.

Gió thổi, mái tóc nàng tung bay.

Nàng quay đầu.

Hắn nhìn thấy gương mặt ấy sau ba tháng. Không trang điểm. Không nước mắt. Không xin xỏ.

Chỉ một cái liếc mắt…

khiến hắn đứng yên như hóa đá.

Ánh nắng cuối thu dịu dàng chiếu xuống sân viện nhỏ.

Tạ Dao đứng trước dây phơi quần áo, tay nâng nhẹ một chiếc y sam màu tro nhạt — y phục được nàng giặt từ sớm, vắt khô, treo lên như một thói quen. Không son phấn, không cung nữ hầu hạ, chỉ có một thân ảnh mảnh mai giữa sân nhỏ, dịu dàng đến yên bình.

Gió nhẹ thổi qua, tà áo trắng tung bay, mái tóc dài buông xõa.

Nàng vươn tay vén tóc ra sau tai, động tác mềm mại, tự nhiên, không mang theo một chút ý niệm quyến rũ. Nhưng chính sự thản nhiên không cố ý ấy, lại khiến người ta không thể rời mắt.

Ở ngoài cửa lãnh cung, Phong Thần Uyên đang đứng.

Hắn vốn chỉ đi ngang qua, dưới danh nghĩa “ghé Thái Miếu”, nhưng lòng lại dừng lại khi nhận ra mùi hương rất nhẹ nhàng trong gió — đàn hương thoảng qua, lẫn trong mùi nắng, hoa quế và vải phơi.

Và khi hắn nhìn vào — hắn thấy nàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc