Không phải một Hiền Phi từng khiến hắn giận dữ.
Không phải một kẻ bị thất sủng.
Chỉ một cái liếc nhìn.
Không hoảng sợ. Không nũng nịu. Không ngượng ngùng.
Chỉ đơn giản là — nhìn thẳng.
Rồi… nàng khẽ gật đầu — như gật đầu với một người khách xa lạ, đi ngang chốn cũ.
Sau đó, nàng xoay người, bước vào nhà, kéo cánh cửa gỗ nhẹ nhàng khép lại.
Phong Thần Uyên đứng yên tại chỗ.
Trong lòng hắn, có thứ gì đó vừa bị kéo bung ra sau ba tháng bị nén chặt.
Không phải vì nàng đẹp — hắn luôn biết nàng đẹp.
Không phải vì nàng bị hắn vứt bỏ — đó là lựa chọn của chính hắn.
Mà là vì…
Sau tất cả, nàng vẫn sống như thể chưa từng bị hại, chưa từng bị quên, và chưa từng vì hắn mà thay đổi.
Và chính điều đó…
khiến hắn cảm thấy mình… bị lạc mất nàng.
Tối hôm đó, hắn ra lệnh:
“Sai người điều tra lại chuyện Hiền Phi ba tháng trước.”
“Không để ai biết Trẫm ra lệnh.”
“Đừng làm kinh động đến nàng.”
⸻
Lãnh cung vẫn hoang vắng như xưa.
Nhưng sau buổi sáng hôm ấy — sau cái gật đầu của Tạ Dao, ánh mắt không lời giữa hai người — mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Không ồn ào.
Không kèn trống.
Chỉ là… một sợi tơ mảnh nối giữa trái tim đã đóng băng ba tháng và một người phụ nữ chưa từng cầu xin được tha thứ.
Ba ngày sau, một vật được gửi đến lãnh cung.
Một hộp gỗ nhỏ, bên trong lót gấm xanh.
Trong đó, là một cây trâm ngọc thanh bích tinh xảo, hình hoa mai năm cánh, chạm trổ tỉ mỉ đến từng cánh ve.
Gửi từ… nội điện hoàng thượng.
Không có lời nhắn.
Người đưa chỉ bảo:
“Là bệ hạ tiện tay chọn, sai đưa sang.”
“Không cần báo lại.”
Tiểu Lục ôm hộp trâm mà tay run run:
“Nương nương… là… là bệ hạ tặng người đấy ạ!”
Tạ Dao vẫn ngồi trước án thư, đang pha trà. Nghe vậy, nàng chỉ khẽ ngước mắt, ánh nhìn không mừng không lo:
“Là trâm mai?”
“Cuối thu rồi, hoa mai trái mùa.”
Nàng đóng hộp lại, không mở ra lần thứ hai.
“Đem cất đi.
Ta không quen nhận đồ người dưng.”
Vài ngày sau, trong nội điện Trường Minh, Phong Thần Uyên mở bản tấu, vô tình nhìn thấy hộp trâm vẫn chưa được chuyển trả về.
Gương mặt hắn hơi sầm lại:
“Nàng… thật sự không nhận?”
Thái giám quỳ dưới chân không dám trả lời.
Không nhận – cũng không gửi lời từ chối.
Không hỏi – cũng không cảm tạ.
Cứ như thể… hắn là ai… nàng vốn không cần biết.
⸻
Cùng lúc đó – trong lãnh cung, một người mới được đưa đến.
Một cung nữ cũ, tên Xuân Liễu, từng là người thân cận của Tạ Dao thuở nàng còn là Hiền Phi được sủng. Sau khi nàng thất sủng, Xuân Liễu bị đẩy đi quét sân ở xó hậu viện.
Không ai ngờ — nay lại bị “điều chuyển” về lãnh cung.
Xuân Liễu cúi đầu, nước mắt rưng rưng khi gặp lại chủ nhân:
“Nương nương… nô tỳ tưởng cả đời này không còn được gặp người…”
Tạ Dao chỉ khẽ gật đầu, đặt tay lên vai nàng:
“Còn sống là còn gặp.
Nhưng lần này, không cần khóc nữa.
Ta cần người làm việc.”
Cùng Tiểu Lục và Xuân Liễu, Tạ Dao bắt đầu thu dọn lại sân viện, sắp xếp sổ sách cũ, nhặt lại danh sách thái giám – cung nữ từng có quan hệ cũ trong cung.
Từng chút một, nàng khôi phục mạng lưới cũ, xây lại căn cứ ngầm, như tơ nhện giăng ra từ góc tường — không ai thấy, nhưng chắc chắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
