Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Sắc Loạn Thế Chương 3: Cá Bắt Đầu Cắn Câu

Cài Đặt

Chương 3: Cá Bắt Đầu Cắn Câu

Nàng chải tóc mỗi ngày,

trồng lại mấy chậu hoa cũ trước sân,

tự tay nấu món canh nhạt,

và — cười nhẹ khi trời nổi gió.

“Đẹp” là vũ khí.

Nhưng “bình thản” mới là thứ làm đàn ông phát điên.

Trời dần chuyển lạnh.

Trong hậu cung rộng lớn với hàng trăm phi tần, không ai còn nhớ đến một Hiền Phi bị thất sủng đã ba tháng. Cái tên “Tạ Dao” chỉ còn là một tiếng vang mờ nhạt trong ký ức người hầu kẻ hạ — chẳng khác gì chiếc lá cuối mùa rơi xuống hồ, không để lại gợn sóng.

Nhưng ở lãnh cung, nàng vẫn sống.

Không gào khóc. Không đòi được giải oan. Không oán trách số mệnh.

Chỉ lặng lẽ như cánh hoa rơi lên mặt nước.

Sáng sớm, Tạ Dao ra sân.

Tiểu Lục vừa nhóm bếp xong, tay còn đen nhẻm tro than. Nhìn nàng bước ra, cậu hoảng hốt định quỳ xuống, nhưng nàng chỉ khoát tay:

“Không cần lễ nghi. Ta chỉ là một kẻ bị bỏ rơi thôi.”

Nàng nói rất nhẹ. Nhẹ đến mức Tiểu Lục cảm thấy đau lòng thay.

Thế nhưng khi ánh nắng chiếu vào, gương mặt kia vẫn trong trẻo như sương sớm, đôi mắt yên tĩnh đến lạ. Không chút trách móc, không tàn úa — thậm chí, có phần bình thản đẹp đẽ, như thể mọi thứ vốn nên là như thế.

Trong mảnh sân nhỏ của lãnh cung, Tạ Dao bắt đầu trồng hoa.

Nàng yêu cầu Tiểu Lục gom mấy chậu đất vỡ, dọn sạch cỏ dại.

Mỗi sáng, nàng tự tay nhổ cỏ, tưới nước, chăm từng mầm cây yếu ớt.

Không ai hiểu vì sao một phi tử lại làm những chuyện nhỏ nhặt đó.

Tiểu Lục không nhịn được mà hỏi:

“Người… không trách Hoàng thượng sao?”

Tạ Dao đang xắn tay áo, bàn tay trắng mịn lấm chút đất. Nghe vậy, nàng ngẩng đầu, nhìn cậu một cái, ánh mắt như có ý cười:

“Trách thì có ích gì?

Nếu ta oán giận… thì chẳng khác gì tự đem bản thân dâng lên cho quá khứ ăn mòn.”

Nàng ngừng một chút, giọng chậm rãi:

“Ta chỉ muốn sống như ta muốn. Không vì ai cả.”

Chính câu nói ấy, trong một đêm gió lớn, được Tiểu Lục lỡ lời kể lại với một tiểu cung nữ bên ngoài.

Rồi như hiệu ứng domino, lời ấy dần lan khắp hậu cung. Không ồn ào, không dậy sóng.

Chỉ là — những người từng khinh thường nàng, bắt đầu… tò mò.

“Hiền Phi đó… vẫn sống à?”

“Vẫn còn dám cười?”

“Còn trồng hoa được nữa cơ?”

Vài ngày sau, trong cung xảy ra một việc nhỏ.

Mẫu phi của một cung nữ được sủng đãi ngã bệnh, người con gái kia vội tìm cớ xin rời cung về thăm.

Hoàng hậu không vui, lặng lẽ cho người điều tra.

Nghe nói có ai đó từng nói chuyện không đúng mực trong lúc hầu trà cho Hoàng thượng. Lời đồn cho rằng… là người của lãnh cung.

Mấy giây sau, giọng nói vẫn bình thản:

“Lãnh cung… vẫn còn người sống à?”

Câu hỏi vô tình.

Nhưng ánh mắt hắn lại dừng ở ngọn nến đang cháy, mãi không rời.

Tối hôm đó.

Khi trăng vừa lên, trong cung vang lên một mệnh lệnh bất ngờ:

“Ngày mai, Trẫm muốn đến Thái Miếu tế tổ.”

“Trên đường… ghé qua lãnh cung một chút.”

Không ai dám hỏi vì sao.

Sau vụ việc nhỏ của tiểu cung nữ xin rời cung, tên “Tạ Dao” – người đáng lẽ đã bị lãng quên – đột nhiên lại xuất hiện trong tai người của Hoàng hậu.

Nội điện Chiêu Dương – nơi ở của Hoàng hậu Sở Cẩm Yên.

Nàng là người cao quý, xuất thân từ dòng dõi thế gia, phong thái đoan chính, lời nói uy quyền. Từ lúc đăng vị đến nay đã ba năm, địa vị vững như bàn thạch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc