Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Sắc Loạn Thế Chương 2: Lãnh Cung Nhẹ Tênh, Sóng Ngầm Trỗi Dậy

Cài Đặt

Chương 2: Lãnh Cung Nhẹ Tênh, Sóng Ngầm Trỗi Dậy

Lạnh.

Âm ẩm.

Yên tĩnh đến mức nghe được tiếng thời gian nhỏ giọt.

Tạ Dao chậm rãi mở mắt.

Trước mắt nàng là một mái nhà gỗ nứt toác, ánh nắng yếu ớt xuyên qua khe hở tạo thành những vệt sáng mờ. Nơi này không có hương thơm son phấn, không tiếng cười thị phi của cung nữ — chỉ có một mùi ẩm mốc hòa với bụi thời gian.

Đây là… lãnh cung.

Một nơi lạnh lẽo đến mức không phải vì thời tiết, mà vì nó đã bị lãng quên.

Hệ thống nhẹ nhàng vang lên:

[Thân thể hiện tại thuộc về Tạ Dao – Hiền Phi.]

[Thể trạng yếu, suy dinh dưỡng nhẹ, có di chứng do trúng hương độc.]

Nàng đưa tay lên trước mặt, quan sát bàn tay gầy yếu nhưng vẫn còn phảng phất dáng dấp thanh tú.

Làn da hơi nhợt, nhưng xương ngón tay dài, thon thả vẫn là dáng tay của một mỹ nhân.

Nàng khẽ bật cười.

“Cơ thể này… bị vùi lấp quá lâu rồi. Nhưng không sao.”

“Chỉ cần ta ở đây, mọi thứ sẽ thay đổi.”

Một tiếng “két” vang lên từ cánh cửa.

Một tiểu thái giám rón rén bước vào, trên tay là mâm gỗ với bát cháo nguội lạnh. Gương mặt cậu ta còn rất trẻ, đầy lo lắng khi nhìn thấy nàng đã tỉnh.

“Hiền… Hiền Phi nương nương…”

Giọng run run.

Cháo suýt đổ.

Tạ Dao khẽ nghiêng đầu nhìn cậu. Không trách, không hỏi, không nổi giận. Chỉ là ánh mắt dịu dàng, mang theo sự mệt mỏi thật nhẹ nhàng:

“Cháo lạnh rồi à?”

“Dạ… nô tài xin tội…”

“Không sao.”

Nàng mỉm cười. “Ngươi tên gì?”

“Tiểu Lục… nô tài được phân trực hôm nay.”

Tạ Dao gật đầu, tự tay bưng bát cháo lên. Một tay mảnh khảnh nâng chiếc bát sứ thô, dáng ngồi đoan trang đến mức dù trong bộ y phục cũ sờn, nàng vẫn toát ra một khí chất cao quý không thể che giấu.

Tiểu Lục nhìn đến ngơ ngẩn, rồi chợt nhận ra bản thân thất lễ, lập tức cúi đầu.

“Nàng ấy… là người bị ruồng bỏ sao?”

“Tại sao ta thấy… giống một vị hoàng hậu chưa đăng vị hơn?”

Sau bữa cháo, nàng bảo Tiểu Lục đi tìm cho mình một chiếc lược, một chậu nước ấm, và một bộ y phục tươm tất nhất trong khả năng.

Không phải để làm đẹp — mà là để sống như thể chưa từng bị vùi dập.

“Người chết mới không chải tóc.”

“Còn ta, còn sống, thì phải sống như thể ta vẫn là chủ của hậu cung này.”

Trời về chiều.

Tạ Dao ngồi trước gương đồng cũ kỹ, từ tốn chải tóc.

Bên ngoài, mây xám kéo thấp. Một cơn mưa nhẹ bắt đầu rơi. Nhưng trong căn phòng mục nát ấy, hình ảnh người phụ nữ tóc dài, môi hồng, gương mặt tĩnh lặng lại khiến thời gian như ngừng trôi.

Ở nơi xa, trong tẩm cung xa hoa nhất hoàng cung, Hoàng đế Phong Thần Uyên đang phê tấu chương.

Tay cầm bút hơi khựng lại.

Trong đầu hắn chợt hiện ra hình bóng một người — ba tháng trước, đã từng khiến hắn mê mẩn đến quên trời đất.

Một phi tử chỉ sủng ái ba ngày.

Một người con gái đã bị hắn chính tay đày vào lãnh cung.

“Tạ Dao…”

Giọng nói của hắn rất khẽ.

Hắn tưởng mình đã quên nàng.

Nhưng mưa rơi… lại gợi lên mùi hương thoảng qua cổ áo nàng ngày ấy.

Trời vào cuối thu, gió se se lạnh, mưa phùn lất phất.

Trong hậu cung rộng lớn, chẳng ai còn nhớ đến một Hiền Phi từng được ban ân ba ngày.

Trừ một người.

Tạ Dao vẫn ở trong lãnh cung cũ nát ấy.

Nàng không vùng vẫy, không gửi thư cầu xin, cũng không tìm cách lấy lòng cung nữ hay thái giám như những phi tần thất thế khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc