Tên nàng là Tạ Dao.
“Dao” trong nghiêng nước nghiêng thành, trong câu thơ cổ từng khiến cả giang sơn khuynh đảo:
“Tạ gia xuất nữ, dao mị thiên nhân.”
Vẻ đẹp của nàng từng lên xu hướng toàn cầu — không phải vì scandal, mà vì… quá đẹp. Một nhan sắc không qua chỉnh sửa, không cần ánh đèn hay filter, nhưng vẫn khiến cả mạng xã hội ngập tràn tranh cãi:
“Đẹp như ảo ảnh.”
“Cô ta chắc chắn là sản phẩm AI.”
“Không ai ngoài đời có khuôn mặt như vậy!”
Tạ Dao — từ nhỏ đã quen với việc người khác nhìn mình bằng ánh mắt khao khát lẫn đố kỵ.
Đẹp đến mức bị bạn thân hãm hại.
Đẹp đến mức người yêu cũng không dám yêu thật lòng, chỉ muốn chiếm giữ.
Đẹp đến mức… cuối cùng nàng chết trong một vụ tai nạn “ngẫu nhiên”, mà báo chí gọi là “tai nạn giao thông không rõ nguyên nhân”.
Nhưng nàng không biến mất.
⸻
Khi mở mắt, nàng thấy mình lơ lửng giữa một không gian trắng xóa.
Trước mặt là một quầng sáng xanh lam đang… nói chuyện.
[Hệ Thống Xuyên Nhanh – Ký Chủ Tuyển Chọn]
“Ngươi có muốn sống lại không?”
“Không hẳn,” Tạ Dao cười khẽ. “Ta chỉ muốn… được sống như ta muốn. Không bị ai ràng buộc, không bị ai chi phối.”
“Được thôi. Ký hợp đồng với ta. Ngươi sẽ được xuyên vào hàng loạt thế giới, làm nhiệm vụ ta giao. Đổi lại, nếu hoàn thành đủ số nhiệm vụ—ngươi sẽ được chọn lấy một thế giới làm ‘nhà’, sống mãi không già, không chết, không ràng buộc.”
Nàng im lặng vài giây.
“Có điều kiện gì không?”
“Chỉ một:
“Đừng để cảm xúc thật can thiệp vào nhiệm vụ.”
“Đừng yêu thật.”
Đó là điều kiện cuối cùng mà hệ thống đưa ra.
Tạ Dao khẽ cười.
Trong khoảnh khắc ấy, bóng dáng nàng trong không gian trắng toát tựa như một vết mực đen kiêu ngạo rơi xuống tờ giấy trắng hoàn mỹ — nổi bật đến mức không thể không nhìn, không thể không ghi nhớ.
Yêu thật?
Nàng từng yêu. Từng dốc hết chân tình, dâng cả trái tim cho một kẻ mà nàng ngỡ sẽ cùng nắm tay đến cuối đời.
Kết cục thì sao?
Chỉ là một cái bẫy.
Một lời nói dối ngọt ngào.
Một vụ tai nạn ngụy tạo, kết thúc bằng hàng tít báo lạnh lùng và vô cảm: “Nạn nhân nữ tử vong tại chỗ, nghi do mất lái.”
Nàng cười lạnh, khẽ nghiêng đầu:
“Tôi không còn trái tim để yêu nữa.”
“Chúng ta ký thôi.”
⸻
Một ánh sáng lạnh lẽo vỡ tung như làn khói bạc. Dòng ký tự màu xanh chạy dài trước mắt nàng như một bản khế ước thời không.
[Ký chủ xác nhận.]
[Ký kết thành công.]
[Chào mừng đến với Hệ Thống Xuyên Nhanh – nhiệm vụ tiến hành theo cấp độ.]
[Mỗi thế giới là một kịch bản. Mỗi kịch bản, một vai diễn. Mỗi vai diễn, một thử thách.]
[Hãy dùng thứ ngươi có… để khiến thế giới phải nghiêng ngả.]
Tạ Dao nhắm mắt lại, cơn lốc ánh sáng cuốn lấy linh hồn nàng. Lạnh buốt, nhưng không đau.
Chỉ có một giọng nói khe khẽ bên tai, như cười như mỉa:
“Vũ khí của ngươi… là sắc đẹp.”
“Và sắc đẹp, đôi khi, là tai họa lớn nhất.”
Và rồi…
[Thế giới 01 – Cung đấu cổ đại.]
[Thân phận: Hiền Phi bị thất sủng, giam nơi lãnh cung.]
[Mục tiêu: Khiến hoàng đế yêu ngươi đến điên cuồng.]
[Cốt truyện gốc: Sụp đổ.]
[Mức độ khó: ★★★★☆]
[Chúc ngươi may mắn — hoặc không.]
⸻
Tạ Dao mở mắt.
Gió lạnh lùa vào cổ áo rách, chạm vào làn da tái nhợt. Trong góc tường ẩm mốc, nàng bật cười khẽ, giọng nói nhẹ như tơ lụa vương bụi.
Nàng đã đến.
Một thế giới mới.
Một trò chơi mới.
Và một trái tim đàn ông nữa… sẽ bại dưới chân nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)