Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Doanh Học Viện Ma Pháp Giữa Thời Tận Thế Chương 11: Đêm Dài Đằng Đẵng

Cài Đặt

Chương 11: Đêm Dài Đằng Đẵng

Cậu bạn mập đã ra sức cứu… ừm, dàn bạn gái dự bị của mình như thế, hai thanh niên đương nhiên cũng không thờ ơ.

Ít nhất là Mục Trác, sau khi đồng bộ tình hình mới nhất cho cộng sự, anh đã đăng nhập vào tài khoản livestream của mình, đăng một dòng trạng thái:

[Chiều mai (ngày 3 tháng 7), dự kiến Đông Châu sẽ đón thiên tai cực hàn, xin mọi người hãy tranh thủ khung thời gian cuối cùng để chuẩn bị ứng phó khẩn cấp. Không phải nói đùa, mong mọi người bình an.]

Hậu trường có vô số tin nhắn riêng và thông báo, liếc sơ qua thì thấy lượng người hâm mộ đã tăng gần 100.000, nhanh hơn cả số lượng tăng trong một năm qua của hắn.

Mục Trác biết tất cả đều do sự cố livestream hôm kia gây ra.

Nếu là mấy ngày trước, chắc chắn hắn sẽ vui mừng vì số liệu này đến mức rủ cộng sự đi ăn một bữa chúc mừng, nhưng hiện tại hắn không những không vui nổi mà còn cảm thấy ủ rũ.

Nhóm người hâm mộ của hắn có thể sống sót được bao nhiêu đây?

Thật hy vọng thiên tai là giả, dù bắt hắn mất đi kỳ ngộ ma pháp này cũng được, không có chuyện gì quan trọng hơn thế giới hòa bình.

Nhưng nguyện vọng này rốt cuộc cũng chỉ là nguyện vọng mà thôi.

Bởi vì từ sau sự kiện con quạ, hắn không livestream nữa, cũng không đăng tin tức giải thích diễn biến tiếp theo, khiến những người ban đầu quả quyết hắn đang chiêu trò mấy ngày nay sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai, chỉ chờ hắn xuất hiện "bán rối gỗ hình quạ" để vả mặt.

Khó khăn lắm mới đăng một dòng trạng thái, lại nói về chuyện này, đám người kia chịu không nổi nữa.

[Không phải chứ người anh em, tôi cởi quần rồi mà ông chỉ cho xem cái này à? Thẳng thắn chút đi, lên link sản phẩm! Ông không làm theo bài vở thế này tôi hơi sợ đấy.]

[Chủ phòng ơi sao ông cũng nói thế, bị bắt cóc thì kêu một tiếng, không là tôi tin thật đấy.]

[Nhân phẩm anh Điểu xưa nay khá tốt, tôi nghĩ anh ấy không nói đùa đâu. Mặc kệ, tôi xuống lầu tranh mua hàng đây.]

Dưới dòng trạng thái rất nhanh đã hiện ra hàng trăm bình luận, Mục Trác lướt qua một chút. Tuy vẫn còn rất nhiều người không tin lắm, khăng khăng cho rằng hắn đang giật tít, nhưng không ít người hâm mộ lâu năm bày tỏ sẵn sàng tin tưởng một lần.

Mục Trác cảm thấy rất an ủi, hắn ngả người xuống gối, quyết định đăng tin tức tương tự lên thêm vài nơi nữa, giúp được người nào hay người nấy.

Ừm, hay là tối nay không ngủ nữa, chỉ làm mỗi việc này thôi.

Ở giường tầng trên đối diện, cậu bạn mập cũng đã nằm xuống, nội dung than vãn đổi sang cái khác: "Haizz, đêm nay chắc chắn tôi mất ngủ rồi, nhiều chuyện phiền lòng thế này, lại không phải ở nhà, chắc chắn không ngủ được đâu."

Tuy nhiên, đợi đến khi thanh niên còn lại rửa mặt xong đi ra, thứ nhìn thấy lại là người anh em giường dưới của mình và cậu bạn mập đang gối đầu lên gối, "Zzz" ngủ cực ngon lành.

Hắn nghi hoặc nhìn đồng hồ hình quạ trên tường, mới vừa tròn mười giờ tối.

Mà hai vị bạn cùng phòng này cách đây không lâu còn tinh thần phấn chấn, trông có vẻ thức trắng đêm cũng chẳng thành vấn đề.

Cuối cùng, ánh mắt cậu chuyển sang giường đệm của học viện, đặc biệt là chiếc gối trông rất êm ái, rất thoải mái kia.

Chẳng lẽ…?

Dưới mắt kính, ánh mắt hắn khẽ lóe lên.

Các phụ huynh đương nhiên hoàn toàn không biết trải nghiệm của học viên trong ký túc xá, nhưng trọng điểm hiện tại của họ cũng không phải chuyện này.

Tại nhà nghỉ.

Ông chủ trung niên nuốt nước bọt, cẩn thận xác nhận lại lần nữa: "Những gì các vị nói đều là thật sao?"

Sáu người lớn đồng loạt gật đầu.

"Chuyện… chuyện này cũng quá đột ngột rồi, hơn nữa chẳng phải chuyên gia đã bảo Tú Nhật chỉ là hiện tượng thiên văn sao, tận thế là chuyện lừa người…" Trên trán ông chủ toát ra mồ hôi lấm tấm, nhưng vẫn không muốn tin vào những gì mình nghe được.

"Dù sao thì ngày mai sẽ biết đáp án thôi, ông muốn không làm gì cả rồi chờ chết rét, hay là dứt khoát phối hợp với chúng tôi đánh cược một lần? Dù sao ông cũng không cần bỏ tiền, chỉ cần phối hợp giúp chúng tôi vận chuyển đồ vào đây thôi."

Sau khi Liên Minh Phụ Huynh bàn bạc, bọn họ nhất trí cho rằng chuyện tận thế không thể giấu ông chủ nhà nghỉ.

Rất đơn giản, bọn họ phải lập tức mua một lượng lớn vật tư, muốn vận chuyển đến nhà nghỉ nằm ở lưng chừng núi này thì phải có sự giúp đỡ của ông chủ.

Hơn nữa bọn họ đều không phải người địa phương, hoàn toàn không biết gì về các kênh cung ứng tại đây. Có một người quen thuộc khu vực lân cận và khu du lịch phối hợp thì cuộc chạy đua vũ trang tranh thủ từng giây từng phút này mới có thể tiến hành thuận lợi hơn.

Tất nhiên, những gì bọn họ nói cho ông chủ biết chỉ giới hạn ở phần thiên tai, còn chuyện học viện Ma Pháp thì một chữ cũng sẽ không nói, tuy rằng có nói ra thì chưa chắc ông chủ đã tin.

Ông chủ…

Thú thật ông ta cảm thấy mình rất xui xẻo.

Ông ta rất muốn tự tát mình một cái, ai bảo tò mò nặng thế làm gì! Bây giờ người ta nói thật với mình rồi, mình phối hợp hay là không phối hợp đây?

Ông ta chỉ là ông chủ nhỏ của một nhà nghỉ trong khu du lịch mà thôi, nghe thì có vẻ ghê gớm lắm, nhưng thực chất bản chất cũng chỉ là người làm công.

Hơn nữa còn là dựa vào quan hệ họ hàng với lãnh đạo khu du lịch mới chiếm được một vị trí ở đây, tuy có thể cáo mượn oai hùm sai bảo nhân viên khác trong mấy việc vặt, nhưng quyền lực cũng chỉ có thế mà thôi.

Người họ hàng lãnh đạo của ông ta gần đây còn đi nơi khác "học tập tiên tiến" rồi, đúng lúc không có mặt, giờ này mà đi làm phiền thì chắc chắn sẽ bị mắng.

Đừng hỏi tại sao ông chủ lại biết, hỏi thì chính là do có kinh nghiệm rồi.

"Đúng rồi…" Ông chủ khách sạn đột nhiên phát hiện ra một chuyện rất đáng sợ, ông ta nhìn về phía sau họ, hỏi: "Con cái các vị đâu?"

Lúc này ông ta mới phát hiện ra, quay lại chỉ toàn là người lớn, chẳng thấy bóng dáng một đứa trẻ nào.

Đây chính là ở trên núi, lại còn là đêm khuya đấy!

Các bậc phụ huynh để lộ ánh mắt đầy ẩn ý: "Bọn trẻ đều đang ở một nơi rất an toàn, hiện tại ông không cần phải biết."

Ông chủ bị dọa sợ, không biết ông ta đã tự tưởng tượng ra điều gì mà hoảng loạn hét lớn: "Tôi tôi tôi… tôi phối hợp!"

Dù sao thì cũng chỉ là mượn chút công cụ, xe tải và nhà kho, đã không cần khu du lịch bỏ tiền, cũng chẳng cần khu du lịch bỏ sức, ông ta tội gì phải chống đối với đám người trông có vẻ hơi điên khùng này chứ!

Hai hôm trước ông ta mới nghe nói thím hai hàng xóm của bà cô bên nhà ngoại vợ mình đụng phải một đám tà giáo điên điên khùng khùng, chỉ vì nói chuyện quá lớn tiếng làm người ta không vui mà đã bị diệt khẩu rồi!

Các bậc phụ huynh rất vui mừng vì ông chủ đã lựa chọn phối hợp, tuy trông có vẻ không phải do ông ta tin tưởng mà là đột nhiên cảm thấy sợ hãi bọn họ, nhưng bất kể nguyên nhân là gì, chịu phối hợp đã là chuyện tốt.

Bọn họ nhanh chóng hành động theo sự phân công từ trước, một nhóm lái xe đến siêu thị 24 giờ để mua vật tư, một nhóm liên hệ với các chủ cửa hàng bán than củi, dầu diesel để đặt đơn hàng lớn, hẹn người ta sáng sớm mai giao đồ đến.

Tiếp theo, bọn họ còn phải kiểm tra điều kiện sinh hoạt của khách sạn.

Đây là một khách sạn nhỏ hai tầng gồm 16 phòng khách, được trang bị một nhà ăn nhỏ, một nhà kho và một phòng chứa dụng cụ.

Điều đáng mừng là khách sạn còn có một máy phát điện dự phòng, tuy đã bị bỏ không từ lâu nhưng sau khi kiểm tra thì vẫn còn dùng được.

Phía sau khách sạn còn có một vườn rau nhỏ ngoài trời trồng vài loại rau thường gặp, sợ ngày mai số rau này bị lạnh cóng nên bọn họ đã hái trước những cây có thể thu hoạch dưới ánh mắt đau lòng của ông chủ, số còn lại đành đợi sáng mai dùng màng chống rét che chắn.

Sống được thì sống, không sống được thì đành chịu.

Bốn nhóm phụ huynh sau khi kết đồng minh đã thống kê lại số tiền mà mỗi nhà có thể bỏ ra, trong đó gia đình người cha phúc hậu là giàu nhất… cả nhà họ đều họ Vương, cha tên Vương Phú Quý, mẹ tên Vương Xuân Hoa, nghe nói con trai tên Vương Phát Tài.

… Bất kể cái tên có quê mùa đến mức cạn lời hay không, nhà bọn họ kinh doanh nhà hàng lớn nên tiềm lực kinh tế mạnh nhất, có thể bỏ ra 5 triệu để mua vật tư.

Bởi vì họ đã bỏ ra phần lớn số tiền nên mọi người đã thỏa thuận rằng sau này vật tư sẽ ưu tiên cho họ sử dụng.

Ngoài ra, do có kinh nghiệm kinh doanh nhà hàng nên việc dự trữ vật tư ăn uống được giao cho hai vợ chồng họ phụ trách.

Tiếp theo là Phương Tuệ Lan và người đàn ông họ Úc kia.

Bản thân Phương Tuệ Lan từng là một người phụ nữ thành đạt, đã leo lên đến vị trí lãnh đạo cấp trung và cao trong một doanh nghiệp lớn nên cũng để dành được một khoản, cộng thêm tiền bồi thường khi ly hôn với chồng cũ, bà ấy cũng có thể bỏ ra hơn một triệu.

Nhờ có kinh nghiệm quản lý và thu mua dày dặn, bà ấy chịu trách nhiệm đàm phán mua những mặt hàng còn lại như quần áo, dầu diesel, thuốc men và một số thiết bị khác.

Cha Úc tên là Úc Trạch Thanh, ông ấy và con trai Úc Nhiên đều là dân IT sành sỏi, khụ, hay nói cách khác là lập trình viên. Do có tư duy logic rõ ràng nhưng không thích giao tiếp xã hội nên họ quyết định phụ trách việc điều phối hậu cần và lưu trữ dữ liệu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc