Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Doanh Học Viện Ma Pháp Giữa Thời Tận Thế Chương 10: Giấc Mộng Mỹ Thiếu Niên

Cài Đặt

Chương 10: Giấc Mộng Mỹ Thiếu Niên

Là con quạ đen đó.

Cô ấy đã thấy trong video, và còn sớm hơn nữa, đôi mắt màu xanh lục bảo vô tình chạm mắt với cô ấy… chính là đôi mắt này.

Tuy trời đã tối nhưng đôi mắt ấy lại hơi phát sáng trong đêm, rất đẹp. Nó đậu một cách tao nhã trên cành cây ngay đỉnh đầu cô ấy, cúi xuống nhìn.

"Bạn đang nói chuyện với tôi sao?" Văn Nhụy không chắc chắn hỏi.

"Đúng vậy, trông cô có vẻ không ổn lắm, có cần tôi giúp một tay không? Quạ!"

"Nếu có thể?" Văn Nhụy nói: "Tôi muốn đến Học viện Ma Pháp."

"Tất nhiên là được, quạ!" Con quạ nói: "Mời cô nhắm mắt lại."

Văn Nhụy hơi nghi hoặc, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Cô ấy cảm thấy trước mặt dường như lóe lên một luồng ánh sáng trắng, sau đó lại nghe thấy tiếng của con quạ…

"Được rồi, mời mở mắt ra, leo lên lưng tôi đi."

Cây cối ở khu vực này không rậm rạp, ánh trăng chiếu xuống, rơi trên mái tóc của thiếu niên tuấn tú trước mặt.

Đúng vậy, khi Văn Nhụy mở mắt lần nữa, con quạ đã biến mất, thay vào đó là một thiếu niên tuấn tú tóc bạc mắt xanh lục!

ĐỐi phương trông chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, làn da trắng như được dùng filter làm đẹp, đường nét sâu sắc, ngũ quan rõ ràng. Bộ lễ phục đuôi tôm màu đen tôn lên vóc dáng mảnh khảnh nhưng không hề yếu ớt, kết hợp với ánh trăng trên đỉnh đầu, quả thực giống như yêu tinh bước ra từ trong sách.

Ờ, xét đến việc mỹ thiếu niên này là do con quạ rối gỗ biến thành, thì gọi là yêu tinh hình như cũng chẳng sai?

Tóm lại, trong lòng Văn Nhụy đã không kìm được muốn hét lên rồi.

Nhất là khi vị mỹ thiếu niên quạ đen này cúi người xuống, ra hiệu cho cô ấy leo lên lưng.

…A, đây là điều mình có thể hưởng thụ sao? Để một mỹ thiếu niên tuyệt thế cõng mình?

Nội tâm cô ấy run rẩy, nhưng tay chân lại rất thành thật tự động hành động, Văn Nhụy nằm lên lưng mỹ thiếu niên.

"Nghỉ ngơi chút đi, chúng ta sẽ đến nơi ngay thôi." Mỹ thiếu niên nói.

Văn Nhụy cảm thấy mình như đang nằm mơ, cô ấy đã hoàn toàn không còn nhớ đến cơn đau ở chân, cũng quên luôn gã bạn trai khiến bản thân đau lòng. Lúc này trong đầu cô ấy chỉ có một suy nghĩ…

Sau khi đưa học viên đến muộn tới học viện, nhanh chóng hoàn tất các thủ tục nhập học đơn giản, cuối cùng đưa về ký túc xá nữ xong, “Mỹ thiếu niên"…

Chính xác mà nói, viện trưởng học viện ma pháp Ninh Chiêu đang vừa xoa vai vừa trở về phòng ngủ viện trưởng.

"Quạ! Tôi đột nhiên phát hiện cô đúng là một "thiên tài"." Ô Cát nói với giọng nửa nghiêm túc, nửa mỉa mai châm chọc.

Khi thấy cô bé tân học viên đỏ mặt cảm ơn "bản thân mình" và hỏi tên, Ninh Chiêu chẳng hề do dự mà báo ngay tên của nó.

Thế là ngay cả hai nữ sinh còn lại trong ký túc xá nữ cũng biết con quạ ma pháp của học viện tên là Ô Cát, có thể hóa thân thành mỹ thiếu niên tóc bạc.

Khoảnh khắc đó, Ô Cát vốn cảm thấy ý tưởng này của Ninh Chiêu cũng không tệ, bỗng lờ mờ có dự cảm chẳng lành.

Chỉ là nó chưa xác định được dự cảm chẳng lành này đến từ đâu.

"Cảm ơn, dù sao thì chúng ta cũng quá nghèo, Ma Nguyên là thứ tiết kiệm được chút nào hay chút ấy." Ninh Chiêu vừa nói vừa tháo chiếc mũ ma pháp trên đầu xuống.

Cô đương nhiên chưa học được ma pháp biến thân. Dù là hóa thân thành nữ viện trưởng xinh đẹp 601 tuổi hay mỹ thiếu niên quạ đen hôm nay, tất cả đều là chức năng đi kèm của bộ trang phục Ma Đạo Sư mà học viện tặng cho viện trưởng tập sự.

Bộ trang phục Ma Đạo Sư gồm ba món: áo choàng, mũ ma pháp và đũa phép.

Áo choàng sở hữu chức năng phòng thủ mạnh mẽ, có thể chống lại tất cả các ma pháp cấp thấp và những sát thương không quá nghiêm trọng.

Mũ ma pháp có hiệu quả thay đổi dung mạo, không chỉ có thể đổi khuôn mặt, chiều cao mà còn thay đổi được cả giọng nói và vẻ ngoài trang phục, là một đạo cụ biến hình rất hữu dụng.

Còn đũa phép thì có thể giảm bớt yêu cầu sử dụng của các loại ma pháp, ví dụ như giảm bớt vật liệu cần thiết khi luyện kim, hoặc giảm tiêu hao ma lực khi thi triển các ma pháp cần dùng ma lực.

Tuy bộ trang phục này nằm trong gói quà tân thủ, nhưng theo Ninh Chiêu thấy, nó chắc chắn được tính là thần khí, không chấp nhận phản bác.

Việc cô tốn nhiều công sức ngụy trang trước mặt dân bản địa cũng có sự tính toán riêng.

Ninh Chiêu là người ghét phiền phức, cô không muốn tỏ ra quá thân thiết với người ở thế giới này, tránh việc không thể rời đi theo kế hoạch.

Vì vậy, cô đã hư cấu cho mình một ngoại hình mang phong cách giả tưởng phương Tây không tồn tại ở thế giới này. Tuy được sửa đổi dựa trên dung mạo ban đầu của cô, nhưng tóm lại cô đã thành công biến mình thành người "dị giới".

Đó chính là nguồn gốc của viện trưởng "Uman".

Còn về mỹ thiếu niên quạ đen, đơn thuần là do… Ninh Chiêu xấu hổ phát hiện ra rằng, muốn đưa học viên bị trật chân vào học viện thì hoặc là phải tốn Ma Nguyên dùng ma pháp lần nữa, hoặc là cô phải tự mình cõng.

Hôm nay đã tiêu tốn thêm 100 điểm Ma Nguyên chỉ để giữ thể diện, nếu phát sinh thêm khoản chi không cần thiết nào nữa thì Ninh Chiêu sẽ đau lòng lắm.

Cô còn chưa kiếm được chút Ma Nguyên nào đâu đấy!

Tuy nhiên, đường đường là một viện trưởng học viện ma pháp, một quý bà 601 tuổi mà lại bình dân đến mức ra ngoài cõng học viên thì cũng rất kỳ quái.

Vì thế, cô mới nảy ra kế hoạch "quạ hóa người" đầy tính ma pháp này.

Tuy người vẫn là do cô từng bước cõng vào học viện, nhưng nhìn phản ứng của tân học viên tên Văn Nhụy kia là biết, cô bé cảm thấy đêm nay cực kỳ mộng ảo!

Cứ nói xem thế này đã đủ "ma pháp" hay chưa!

Ninh Chiêu vô cùng hài lòng với việc tạo vỏ bọc khác cho Ô Cát. Sau khi xác định không còn học viên nào bị bỏ sót, cô chúc Ô Cát ngủ ngon rồi ngả đầu ngủ ngay lập tức.

Ninh Chiêu vẫn kiên trì thói quen ngủ sớm dậy sớm, nhưng các tân học viên vừa nhập học đêm nay lại rất bận rộn.

Trong ký túc xá nam, bầu không khí hơi chút gượng gạo.

Đây là phòng bốn người được ghép từ hai giường đôi, diện tích phòng rộng hơn ký túc xá bốn người ở đại học rất nhiều. Không chỉ đặt vừa bốn tủ quần áo mà còn chứa được bốn bàn học 1 mét 5, không gian vẫn tỏ ra rộng rãi.

Ngoài ra, trần nhà cũng cao hơn phòng bình thường, do đó bên cạnh giường có thiết kế cầu thang xoắn ốc bằng gỗ có thể dùng làm giá sách. Người dùng có thể nhẹ nhàng bước lên giường tầng trên mà không bị đụng đầu. Hơn nữa, bên cạnh hai giường đôi đều có một cửa sổ kính tròn khổng lồ, nằm trên giường là có thể ngắm phong cảnh rừng rậm.

Chưa kể còn có nhà vệ sinh khép kín cho phép hai người sử dụng cùng lúc, cũng như một phòng khách nhỏ. Điều kiện ăn ở ăn đứt tất cả các trường đại học trên toàn quốc.

Thế nhưng…

Bạn học kiêm bạn cùng phòng lại là hai thanh niên hơn 20 tuổi và một cậu bạn mập vừa tốt nghiệp cấp hai.

Thú thật, hai thanh niên đều có ảo giác mình bị lưu ban.

Hơn nữa, cậu bạn cùng phòng mập mạp này… có chút khó nói hết.

Thời điểm bọn họ đang tự sắp xếp đồ đạc và vệ sinh cá nhân, cậu bạn mập mạp cầm điện thoại điên cuồng gửi tin nhắn vào nhóm lớp.

Đừng hỏi sao bạn cùng phòng biết được, cậu bạn mập mạp gửi tin nhắn thoại mà.

"Anh em ơi! Tôi không học cấp ba nữa đâu! Tôi đi học ma pháp đây!"

Cậu ta oang oang khiến người ta nghi ngờ rằng ký túc xá nữ ở cuối hành lang bên kia cũng nghe thấy được.

"Ai bảo tôi lại bị lừa? Là thật! Không tin tôi chụp cho các cậu xem chỗ tôi đang ở… xem có đủ ma pháp không nhé?"

Tách tách, cậu ta chụp thật.

Tuy nhiên có sao nói vậy, phong cách ký túc xá này quả thực rất ma pháp, hay nói đúng hơn là rất giống kiểu nhà gỗ trong rừng ở những câu chuyện giả tưởng. Tông màu tổng thể rất ấm áp, đồ nội thất chủ yếu làm bằng gỗ, không có đèn điện, chiếu sáng dựa vào nến đặt trong lồng kính trên tường, loại đèn nến này thậm chí còn biết bay.

Cậu bạn mập mạp giơ tay diễn ngay một đoạn video ngắn chỉ huy đèn nến bay qua bay lại để thỏa mãn tâm lý khoe khoang của mình.

"Tin chưa? Sau này ai còn bảo tôi là "ngốc nhiều tiền" thì tôi "phản đòn" đấy nhé!"

"Nói chuyện chính đi, ngày mai tận thế rồi! Có thể là buổi chiều, viện trưởng bọn tôi bảo là thiên tai cực hàn, các cậu nhất định nhất định phải cẩn thận đấy!"

"Tôi thật sự không lừa mấy người! Còn mắng nữa là tôi giận đấy!"

Hai thanh niên nhìn thấy cậu bạn mập biểu cảm sinh động cuống cuồng ở bên kia. Rõ ràng chẳng có mấy ai tin vào lời cảnh báo thiện ý của cậu ta, ngược lại các bạn cùng lớp dường như tò mò hơn về cái "nhà nghỉ" mà cậu ta đang ở.

"Không chụp nữa! Các cậu lại chẳng tin, xem cái gì mà xem."

Cuối cùng, cậu bạn mập tức tối tắt nhóm chat lớp.

Cứ tưởng cậu ta sẽ yên tĩnh, nhưng rất nhanh cậu ta lại bắt đầu gửi tin nhắn thoại, lần này rõ ràng là chat riêng.

"Tiểu Mỹ, hu hu hu, cậu phải tin tôi, tôi không nỡ để cậu chết! Chúng ta đã hẹn cùng nhau lên đại học mà. Cậu nhất định, nhất định phải sống sót qua thiên tai nhé!"

…Oa, cậu bạn mập này chẳng lẽ còn có bạn gái nhỏ? Đúng là tình cảm chân thành tha thiết thật!

Hai thanh niên tuy cảm thấy không đạo đức lắm nhưng vẫn dỏng tai lên nghe… dù sao thì cậu bạn mập cũng tự nói to như vậy mà.

Ngay khi bọn họ đang cảm thán học viên cấp hai thật sớm trưởng thành, thì thấy cậu bạn mập vừa dãi bày tâm can với cô bạn gái tên Tiểu Mỹ xong, liền mở ngay giao diện chat riêng tiếp theo.

"Hồng Hồng, hu hu hu, chúng ta đã hẹn cùng nhau lên đại học, cậu nhất định phải sống sót trong thiên tai nhé! Tin tôi đi, tôi không nói dối đâu."

Sau đó là người tiếp theo…

"Lệ Lệ, nghe tôi nói này, tôi thật sự không nỡ xa cậu! Tôi còn muốn cùng cậu lên đại học nữa, cậu phải sống sót nhé…"

"Tiểu Tuyết, hu hu hu, tôi…"

Hai thanh niên đều đang độc thân đã hoàn toàn đờ đẫn mặt mày.

Khá lắm, cậu bạn mập này không chỉ là tình thánh mà còn mẹ nó là một "Hải Vương"! Lời thoại còn chẳng thèm thay đổi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc