Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Các bậc phụ huynh bận rộn suốt đêm không ngủ, còn các học viên trong học viện thì vừa mở mắt ra đã là tám giờ sáng.
Sao mình lại ngủ ngon thế này nhỉ?
Văn Nhụy ngẩn ngơ ngồi ở giường dưới, nhìn khu rừng rực rỡ ánh ban mai bên ngoài cửa sổ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Văn Nhụy kinh ngạc dẫm chân xuống đất thử, quả nhiên là không đau nữa, những chỗ sưng đỏ hôm qua cũng đã tan hết, chẳng khác gì lúc chưa bị trẹo.
… Đặt lưng xuống là ngủ, tỉnh dậy hồi phục đầy máu.
Đây đâu phải là ký túc xá học viện gì chứ, đây căn bản là điểm lưu game tại giường ngủ thường thấy nhất trong game RPG mà! Chính là kiểu ngủ một giấc là hồi đầy máu và năng lượng ấy!
Văn Nhụy vội vàng leo xuống giường rửa mặt, hôm qua vì trẹo chân bất tiện nên cô đi ngủ mà chưa kịp vệ sinh cá nhân, nghĩ lại thấy ngại chết đi được.
Học viện đã chuẩn bị sẵn cho mọi người những vật dụng sinh hoạt cơ bản như khăn mặt, dép lê, đồ ngủ, bàn chải đánh răng, đối với người còn chưa kịp mang theo hành lý đã chạy tới đây như Văn Nhụy mà nói thì đúng là cứu cánh kịp thời.
Nhưng cô ấy vẫn định sáng nay sẽ về nhà một chuyến để thu dọn ít đồ mang tới. Đây cũng là điều cô ấy đã bàn bạc với mỹ thiếu niên quạ đen hôm qua, đối phương đã đồng ý sẽ giúp cô ấy xin phép viện trưởng.
Nghĩ đến mỹ thiếu niên, mặt Văn Nhụy lại không kìm được mà đỏ bừng.
Trước tối hôm qua, cô ấy còn không biết mình lại là một đứa mê trai đẹp nông cạn đến thế!
Văn Nhụy cứ tưởng sau khi tỉnh lại mình sẽ tiếp tục đau lòng vì bạn trai, dù sao cô ấy cũng từng yêu thật lòng, nhưng trên thực tế, hiện tại cô ấy chỉ cảm thấy bạn trai của mình…
Hơi bị xấu.
Không chỉ xấu mà còn thích làm trò.
Nghĩ đến việc hắn ta thực ra đã không ít lần tán tỉnh những cô gái khác ngay trước mặt mình, Văn Nhụy cảm thấy bản thân trong quá khứ đúng là bị điên rồi.
Cũng may là cô ấy đã chia tay rồi.
Văn Nhụy vệ sinh cá nhân xong, thay quần áo của mình rồi vội vàng rời khỏi học viện, bắt xe buýt về nhà thu dọn hành lý.
Cô ấy đã nói chuyện với hai bạn nữ cùng phòng và biết về chuyện thiên tai, hiện tại mỗi phút mỗi giây đều là chạy đua với thời gian.
Có điều, cô ấy có nên gọi cha mẹ tới đây không?
Nghe nói cha mẹ của các bạn học khác hầu như đều đang ở đây.
Văn Nhụy chần chừ một lát, cuối cùng quyết định thôi. Không phải do quan hệ giữa cô ấy và cha mẹ không tốt, ngược lại gia đình cô ấy rất hòa thuận, chỉ là cha mẹ đều đã đi Trung Châu tham gia một hội nghị học thuật, hiện tại gọi bọn họ về không những không kịp mà còn có khả năng khiến cả hai gặp nguy hiểm.
Haiz, cô ấy đành phải tự dựa vào chính mình thôi.
…
[Danh sách học viên đang theo học]
[Mã số 001: Mục Trác, nam, 26 tuổi. Tương thích Thực vật, Thiên phú C+.]
[Mã số 002: Lục Giai Vân, nữ, 22 tuổi. Tương thích Tinh tú, Thiên phú C+.]
[Mã số 003: Úc Nhiên, nam, 25 tuổi. Tương thích Thời gian, Thiên phú D+.]
[Mã số 004: Diệp Hàm, nữ, 16 tuổi. Tương thích Phù văn, Thiên phú B+.]
[Mã số 005: Vương Phát Tài, nam, 15 tuổi. Tương thích Động vật, Thiên phú C-.]
[Mã số 006: Văn Nhụy, nữ, 21 tuổi. Tương thích Âm nhạc, Thiên phú F.]
…
Ninh Chiêu vừa lật xem thông tin cơ bản của các học viên vừa suy nghĩ xem nên sắp xếp thời khóa biểu thế nào.
Ô Cát đậu trên giá đứng cho chim bên cạnh bàn làm việc của cô, căng thẳng đảo mắt nhìn quanh liên tục.
"Haiz…"
"Quạ! Thật sự không phải lỗi của tôi đâu, tư chất của cư dân bản địa thế giới này kém như vậy đấy!" Vừa nghe thấy Ninh Chiêu thở dài, Ô Cát đã vội vàng thanh minh.
Sáu học viên mà ngay cả một người có thiên phú cấp A cũng không có, Ô Cát cảm thấy nếu là ở đại lục Ma Pháp thì chắc nó sẽ bị đồng nghiệp cười cho thối mũi.
Khởi đầu kiểu này thì chẳng bao lâu nữa học viện sẽ đóng cửa và bị các học viện khác thôn tính mất thôi.
Nghe đồng nghiệp bảo rằng khi mở học viện tân thủ, tốt nhất phải có hai học viên cấp A hoặc một cấp S. Đào tạo pháp sư là một quá trình đằng đẵng, nếu hạt giống ban đầu không tốt thì có đào tạo xong cũng chỉ lỗ vốn mà thôi.
"À, có sao đâu?" Ninh Chiêu nhìn nó với vẻ khó hiểu: "Dù sao thì cũng chỉ là người làm công cho chúng ta thôi mà."
Đúng vậy, theo Ninh Chiêu thấy, trò cô đang chơi hiện tại thay vì gọi là game kinh doanh học viện thì nên gọi là game tư bản đội lốt kinh doanh Học Viện Ma Pháp.
Bởi vì một trong những nguồn cung cấp Ma Nguyên quan trọng chính là sự "thiền định" của học viên.
Thiền định là nền tảng phát triển của mọi pháp sư, vốn là môn học bắt buộc của học viên. Thế nhưng học viện Ma Pháp lại có thể thông qua khế ước nhập học để trích xuất 20% đến 50% năng lượng thiền định của học viên, chuyển hóa thành Ma Nguyên cần thiết cho sự vận hành của học viện.
Ninh Chiêu chắc chắn chọn mức trích xuất 50% rồi. Dù sao đối với học viên mà nói, bọn họ không có gì để so sánh nên chắc chắn không biết tốc độ phát triển khi thiền định bình thường là bao nhiêu. Hơn nữa thiên phú của bọn họ không tốt, vừa khéo có thể che giấu việc bị trích xuất năng lượng cao như vậy.
Tuy Ninh Chiêu cảm thấy cho dù học viên có biết thì cũng chẳng sao cả, ma pháp đâu phải thứ để học miễn phí? Đây chẳng qua chỉ là một hình thức đóng học phí khác mà thôi.
"Vậy cô thở dài cái gì?" Ô Cát yên tâm rồi lại thắc mắc hỏi: "Có phải cô thấy học viện chỉ có một môn học thì hơi vô lý không?"
"Một môn là đủ rồi, đây là ma pháp đấy! Tham thì thâm." Ninh Chiêu suy nghĩ rất rõ ràng: "Tôi chỉ đang đau đầu xem nên sắp xếp 4 tiếng học thiền định mỗi ngày hay là dứt khoát tăng lên thành 8 tiếng."
"… Cô là tư bản đấy à?" Ô Cát kinh hãi: "8 tiếng? Quạ, nếu ở đại lục Ma Pháp thì loại viện trưởng như cô chắc chắn sẽ bị treo cổ lên cột đèn!"
"Quả nhiên là không được sao? Thôi thì bốn tiếng vậy." Ninh Chiêu thỏa hiệp.
"Không phải vấn đề được hay không mà là học viên sẽ bị kiệt sức. Kể cả là thiền định thì thông thường cũng chỉ có giờ đầu tiên là hiệu suất cao nhất, sau đó sẽ giảm dần. Một khi vượt quá bốn tiếng, hiệu suất chỉ còn lại 10% so với giờ đầu tiên thôi."
Ô Cát giải thích cho cô: "Cho nên việc sắp xếp giờ học thiền định thế nào cũng là cả một bầu trời kiến thức đấy. Nghe nói có viện trưởng còn chuyên môn mời cả chuyên gia tính toán từ dị giới về chỉ để tìm ra điểm cân bằng thích hợp."
Sao nghe có vẻ như các người rất thích phức tạp hóa những chuyện đơn giản vậy?
Ninh Chiêu cảm thấy mình cứ làm đại đi cho xong, hại não quá sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần.
Sau khi chốt thời gian cho môn thiền định chính, mỗi ngày vẫn còn lại 4 tiếng hoạt động của học viên cần được sắp xếp.
Môn chính "thuật pháp Thực vật" đương nhiên là phải sắp xếp rồi, nhưng thú thật sau khi xem qua sách giáo khoa, Ninh Chiêu cho rằng môn này thực ra không cần tốn quá nhiều thời gian trên lớp.
Bởi vì môn học này… đơn giản đến mức không ngờ.
Hay nói đúng hơn, hệ thống ma pháp mà học viện cung cấp không giống lắm so với những gì cô tưởng tượng trước đây.
Trong đầu Ninh Chiêu vẫn còn in đậm hình ảnh hệ thống ma pháp phức tạp cần niệm chú dài dòng như trong tiểu thuyết hay phim ảnh từng xem, nhưng ma pháp trong học viện này thì…
Lại giống một trò chơi hơn.
Tuy bản thân hệ thống "Học Viện Ma Pháp Toàn Năng" đúng là một trò chơi thật.
Điều này khiến Ninh Chiêu thậm chí còn cảm thấy học viên nên tự học, dù sao thì hiện tại trong học viện cũng chẳng có giáo viên nào!
Cái gì? Ninh Chiêu chính là giáo viên ư?
Không không không, cô chỉ là giáo viên thể dục thôi mà!
Ngộ nhỡ sau này có người hỏi học viên của cô rằng "ma pháp của các em là do ai dạy", rồi học viên trả lời "ma pháp của em là do giáo viên thể dục dạy"…
Thế thì còn ra thể thống gì nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


