Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kim Ốc Tàng Oanh Chương 4: Vẫn Yêu Như Cũ(4)

Cài Đặt

Chương 4: Vẫn Yêu Như Cũ(4)

Ngón tay thon dài gõ vài cái trên laptop, tiếp tục xem mớ số liệu mà Tô Oanh hoàn toàn không hiểu nổi.

“Em mệt rồi” giọng cô mềm mại, mang theo chút dư âm quyến rũ, nghe vào tai như đang làm nũng.

“Ừ” anh đáp cho có, chẳng hề có ý định để cô lên lầu nghỉ, thậm chí còn siết tay lại ôm cô chặt hơn.

Tô Oanh không nói thêm lời nào, cũng không rời khỏi đùi anh, chỉ yên lặng nhìn anh chăm chú.

Anh thực sự rất điển trai, khuôn mặt lạnh lùng, ngũ quan sắc sảo nhưng không quá mềm mại. Đôi mắt phượng khi nhìn người luôn toát ra vẻ sắc bén, mang cảm giác áp lực. Chiếc mũi cao thẳng, môi mỏng lại rất quyến rũ.

Bình thường anh luôn mang vẻ lạnh lùng, xa cách, ít nói. Nhưng mỗi lần làm chuyện kia lại như biến thành một người khác.

Những lời nói thô tục hạ lưu nào cũng có thể thốt ra từ miệng anh.

Cô ngoan ngoãn nghe lời thì anh lại càng làm quá, cô không chịu theo, từ chối, thì anh lại càng trở nên hung hăng hơn.

Từ trước đến nay, vẫn luôn như vậy.

Chuyện khác cũng vậy, anh chưa bao giờ thật sự nghe cô.

Dù có hỏi ý cô đi nữa, cuối cùng vẫn luôn làm theo ý mình.

Không biết bao lâu sau, Đan Hi Diễn gập laptop lại, lúc này mới nhận ra Tô Oanh đã ngủ trong lòng mình từ khi nào.

Cô gái nhỏ nghiêng đầu tựa vào vai anh, mắt nhắm nghiền, làn da mịn màng ửng hồng, như cánh hoa đào khẽ nở.

Dưới đuôi mắt bên phải, nơi giữa gò má và sống mũi, có một nốt ruồi lệ – chỉ khi ngủ, nó mới trở nên đặc biệt rõ ràng.

Như đang nhắc nhở anh rằng, rốt cuộc cô là ai.

Đan Hi Diễn chăm chú nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên mái tóc ngắn cô vừa cắt hai tháng trước, có chút thất thần.

Thật kỳ lạ, anh lại không thể nhớ nổi dáng vẻ cô với mái tóc dài đen thẳng trước kia.

Rõ ràng cô đã ở bên anh suốt bốn năm, luôn giữ mái tóc ấy, thế mà giờ trong đầu anh lại chỉ còn lại bóng dáng mơ hồ của kiểu tóc ấy.

Chỉ còn rõ ràng khuôn mặt xinh đẹp, kiêu hãnh trước mắt.

Anh bế cô lên, bước lên cầu thang xoắn dẫn vào phòng ngủ.

Lúc đặt cô lên giường, vừa rời khỏi vòng tay anh, Tô Oanh bỗng mở mắt. Ánh mắt mơ hồ, không có tiêu cự, ngơ ngác nhìn anh. Khi anh định đứng dậy, cô vươn tay nắm lấy ngón tay anh.

“Anh sắp đi à?” Giọng cô hơi khàn, mềm mại như mèo con chưa tỉnh ngủ.

Đan Hi Diễn khẽ thở dài, đáp: “Đi vệ sinh thôi.”

Tô Oanh lúc này mới buông tay anh ra.

Không lâu sau, anh quay lại, vén chăn lên nằm xuống. Vừa tắt đèn, trong lòng ngực đã lại có thêm một người.

Tô Oanh chui vào, vòng tay ôm lấy eo anh.

Đan Hi Diễn để mặc cô ôm, gối đầu tay, nhắm mắt định ngủ.

Một lát sau, anh đột nhiên mở mắt, cúi đầu, cằm khẽ cọ lên mái tóc mềm của cô.

Trong bóng tối, anh khẽ hỏi: “Sáng mai em có việc gì không?”

Tim Tô Oanh bất chợt giật thót, lập tức tỉnh táo hơn, cô mở mắt, trước mặt chỉ là một màu đen, nhưng cô vẫn cảm nhận được hơi ấm nơi lồng ngực anh.

Trong đầu cô hiện lên chuyện hai ngày gần đây.

Đêm qua, anh để cô chờ suốt đêm không về. Tối nay, trong video, anh còn nói với người khác rằng: “Không đẹp bằng em.”

Thực ra anh, từ trước đến nay, chưa từng hiểu cô, càng chưa từng đặt cô vào lòng.

Cho nên mới không quan tâm cô có ngủ ngon hay không. Cho nên mới không nhận ra người trong video chính là cô.

Tô Oanh im lặng một giây, sau đó điềm tĩnh đáp: “Có, mai trường tổ chức lễ khai giảng, em còn phải làm việc cho hội sinh viên.”

Đan Hi Diễn không nói gì thêm, chỉ “Ừ” một tiếng tỏ vẻ đã biết.

Anh dĩ nhiên không biết, cô gái gần như vùi cả mặt vào ngực anh kia, sau khi nói xong câu đó, lại vô thức liếm đôi môi khô khốc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc