Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kim Ốc Tàng Oanh Chương 3: Vẫn Yêu Như Cũ(3)

Cài Đặt

Chương 3: Vẫn Yêu Như Cũ(3)

Buổi tối, khi Tô Oanh trở về nhà thì hiếm hoi thấy Đan Hi Diễn có mặt sớm hơn cô. Anh ngồi trên chiếc sofa mềm mại thoải mái, chân dài bắt chéo, trên đùi đặt chiếc laptop dùng cho công việc, dáng vẻ đang chăm chú nhìn vào màn hình với vẻ nghiêm túc.

Tô Oanh vốn chưa bao giờ làm phiền anh mỗi khi anh đang làm việc, cô định xoay người lên lầu thì chợt nghe thấy một câu nói ngắn gọn vang lên.

Đan Hi Diễn không ngẩng đầu lên, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính, giọng trầm thấp và lạnh nhạt: “Lại đây.”

Tô Oanh hơi khựng lại một chút, rồi ngoan ngoãn quay lại, bước về phía anh.

Cô đứng trước mặt anh, lúc này Đan Hi Diễn mới đặt laptop sang một bên, cúi đầu nhìn cô. Tô Oanh chủ động nghiêng người về phía anh, cánh tay mảnh khảnh vòng lên cổ anh.

Cô mặc một chiếc váy liền thân không tay màu đen, váy vốn dài đến gối nhưng lúc này hơi bị kéo lên một chút. Đôi mắt cô sáng ngời, có phần mê man nhìn người đàn ông trước mặt, môi khẽ mím, giọng nhẹ nhàng như oán trách: “Tối qua anh không về.”

Đan Hi Diễn nhướn nhẹ chân mày, giọng điệu vẫn bình thản: “Bận.”

Tô Oanh nhẹ nhàng hôn lên môi anh, hai tay đan vào nhau ôm lấy cổ anh, giọng mềm mại đầy quyến rũ: “Vậy còn tối nay?”

Cô dường như sợ anh lại rời đi, ôm chặt lấy cổ anh, thì thầm bên tai như làm nũng: “Ở lại với em được không?”

Đan Hi Diễn khẽ nheo đuôi mắt, cười như không cười nhìn cô gái đang kề sát trán vào mình. Anh đưa tay vuốt má cô, giọng trầm khàn, lười biếng mà mơ hồ trêu chọc: “Em muốn anh ở lại… theo cách nào?”

Tô Oanh giữ lấy gương mặt sắc nét của anh, để ánh mắt hai người giao nhau. Lúc này cô mới nhận ra trong mắt anh đầy tơ máu.

Cô cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đó.

Người đàn ông hơi nheo mắt lại, như thể đang tận hưởng.

Rồi ngay sau đó, anh nắm thế chủ động.

Ngay lúc Tô Oanh còn đang mơ màng, trong khoảnh khắc như lạc vào đám mây nhẹ nhàng, thì từ chiếc laptop vẫn đang mở đặt bên cạnh, một thông báo công việc bật lên.

Tiếng thông báo vang lên, Đan Hi Diễn khựng lại trong chớp mắt, còn chưa kịp phản ứng thì Tô Oanh đã ôm chặt lấy anh, như sợ anh sẽ rời đi.

“Đan Hi Diễn…” Cô gọi khẽ một tiếng, ngay lập tức kéo lại toàn bộ sự chú ý của anh.

Đôi mắt cô ướt át như hồ thu, môi đỏ mọng ánh lên sắc bóng, gương mặt trắng nõn ửng hồng. Khoảnh khắc này, cô trông như một yêu tinh có thể mê hoặc lòng người.

Đan Hi Diễn bế cô lên, cảm nhận được sự khẽ né tránh không kiểm soát của cô, giọng nói trầm khàn đầy mị hoặc: “Không phải em bảo anh ở lại với em sao? Sao lại trốn?”

...

Xong việc, Đan Hi Diễn không do dự mà đứng dậy lên lầu tắm, rồi lại quay trở xuống mở thông báo công việc khi nãy chưa xem.

Đó là đề xuất của bộ phận truyền thông về việc tận dụng trào lưu video ngắn để quảng bá cho trò chơi sắp ra mắt. Để tăng tính thuyết phục, họ còn đính kèm ví dụ về một tài khoản hot trên Weibo gần đây, gửi kèm cả video ngắn và các số liệu trực quan.

Khi Tô Oanh tắm xong và xuống lầu, cô vừa hay nghe thấy nhạc phát ra từ chiếc laptop đặt trên đùi anh.

Là bài nhạc mà mấy hôm trước cô dùng khi quay video nhảy.

Nhưng khi cô tiến lại gần và nhìn rõ nội dung trên màn hình, não cô như trống rỗng, sững người tại chỗ.

Đan Hi Diễn đang xem… video nhảy nổi trên mạng mà cô đã đăng.

Sắc mặt anh rất nghiêm túc, quai hàm siết chặt khiến những đường nét vốn dịu dàng nay lại thêm phần sắc bén.

Tô Oanh hoảng hốt, vô thức liếm môi. Trong tình huống rối rắm, cô định mở lời giải thích thì anh đã đặt laptop sang một bên.

Ngay sau đó, Đan Hi Diễn kéo cô vào lòng.

Cô ngồi trên đùi anh, bị anh ôm trọn. Trên laptop vẫn đang lặp lại phát video ấy, còn anh thì nghiêng đầu, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào cô gái trong video đang nhảy.

Sắc mặt anh trầm lặng, như đang suy nghĩ điều gì đó, môi mím lại, không nói một lời.

Tô Oanh hoang mang, không biết nên giải thích thế nào thì anh lại buông một câu thản nhiên như cho có: “Do công việc.”

Sau đó, anh chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ đưa tay vuốt tóc cô, tiếp tục như lấy lệ mà nói thêm một câu: “Không đẹp bằng em.”

Anh căn bản... không nhận ra cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc