Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kim Ốc Tàng Oanh Chương 5: Vẫn Yêu Như Cũ(5)

Cài Đặt

Chương 5: Vẫn Yêu Như Cũ(5)

Nếu là vài năm trước, chỉ cần anh rủ đi chơi, dù bận đến đâu cô cũng sẵn sàng bỏ hết, chỉ để được ở bên anh.

Vì với cô khi đó, chẳng có gì quan trọng bằng một buổi hẹn hò với anh.

Buồn cười là, suốt bốn năm qua, anh gần như chưa từng thật lòng rủ cô đi đâu. Cũng chẳng mấy khi hỏi xem cô có rảnh không.

Nhưng giờ thì khác rồi.

Thời gian trôi đi, chờ mãi vẫn không có lấy chút chân tình từ anh, tình cảm cô dành cho anh cũng dần thay đổi ít nhiều.

Cô không thể phủ nhận, mình vẫn còn yêu anh.

Bằng không cũng đã chẳng cam tâm chỉ làm “cái bóng” bên cạnh anh suốt ngần ấy năm.

Nhưng có những chuyện, cô không thể không nghĩ cho bản thân.

Ngày mai ký hợp đồng – điều đó rất quan trọng với cô.

Cô không thể bỏ lỡ.

-----------------------

Tô Oanh lại dần thiếp đi, lần này là chìm sâu vào giấc mơ.

Trong mơ, cô quay về thời khắc lần đầu tiên gặp anh bốn năm trước.

Cô đứng trước nhà tang lễ, tận mắt thấy anh bước vội về phía cô, ôm chầm lấy cô thật chặt, vừa khóc vừa gọi bên tai cô: “Oanh Oanh.”

Giọng anh nghẹn ngào, như thể mất rồi lại tìm được, mừng rỡ đến phát khóc.

Sau này cô mới biết, lúc đó anh gọi không phải “Oanh Oanh”, mà là “Anh Anh.”

Là tên bạn gái đã khuất của anh.

Cái ôm năm đó rất ấm áp. Cô từng cảm nhận rất rõ ràng thứ ánh sáng ấm áp ấy kéo cô ra khỏi vực sâu tăm tối, nhưng không hiểu sao, giờ đây, cô chẳng thể tìm lại chút ấm áp đó nữa.

Xung quanh chỉ là bóng tối vô tận và giá lạnh, như thể giây tiếp theo sẽ nuốt chửng cô hoàn toàn.

Cô run rẩy vì lạnh, mà không biết phải làm sao để sưởi ấm bản thân.

Cũng đang bị giấc mơ vây lấy, Đan Hi Diễn trong mơ cố gắng đuổi theo bóng dáng mảnh khảnh phía trước. Cô gái ấy quay lưng về phía anh, không chịu ngoảnh lại, mái tóc đen dài mềm mại xõa xuống ngang eo. Cô bước đi ngày càng nhanh, hoàn toàn không để ý tới người đàn ông phía sau không ngừng gọi tên mình. Đan Hi Diễn cố gắng đuổi theo, lao về phía trước, nhưng trước mắt lại dần dần phủ đầy sương mù. Sương mù dày đặc khiến anh hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng cô gái mà mình đang cố gắng đuổi theo.

Một lúc sau, sương tan dần, người phía trước đã không còn là cô gái với mái tóc dài đen nữa, mà là một cô gái với mái tóc xoăn ngang vai màu xanh đen cá tính.

Trong phòng vẫn bật điều hòa. Anh kéo chăn lên đắp cho cô, chạm vào da cô lạnh toát.

Vài giây sau, anh lại kéo cô vào lòng, ôm chặt cô từ phía sau.

Bị cái ôm ấy làm tỉnh giấc, Tô Oanh vẫn chưa kịp rút ra khỏi giấc mơ. Anh cúi hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.

Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống má, cô cắn môi, cố kiềm nén tiếng nấc.

Đan Hi Diễn gọi: “Oanh Oanh?”

Cô giả vờ như chưa tỉnh, không đáp.

Anh lại gọi: “Tô Oanh?”

Cô nhắm chặt mắt, cắn môi, nước mắt rơi không thành tiếng.

Cô không dám trả lời, bởi vì sự dịu dàng này của anh… chỉ tồn tại vào những lúc như thế này.

Cô tham luyến, dù chỉ một chút dịu dàng lẫn lộn cũng là của anh dành cho cô.

Đan Hi Diễn khẽ thở dài, lại hôn nhẹ lên tai cô, rồi ôm cô ngủ tiếp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc