Tô Oanh còn đang đọc tin nhắn, không kịp phản ứng, đã thấy video trên một nền tảng video ngắn đang lan truyền. Trong video là một cô gái đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, kính gọng đen, tóc giả nâu dài đến eo, nhảy múa đầy lôi cuốn.
Dù đã cải trang kỹ, không thấy được nốt ruồi dưới mắt phải, tóc tai và phong cách cũng khác hoàn toàn ngoài đời, nhưng vẫn bị nhận ra.
Tô Oanh ngẩn người. Cô không ngờ video lại đang nổi đến thế – mấy trăm vạn lượt xem, gần 50 vạn lượt thích, hơn 30 vạn bình luận.
Mục Miên xác định chắc chắn trong video là Tô Oanh: “Cậu từ khi nào biết nhảy vậy? Biết nhau mấy năm, tớ còn tưởng cậu không biết ấy!”
“Cậu nhảy đỉnh quá! Tớ mà là con trai là cầu hôn liền!”
Tô Oanh mỉm cười đáp: “Tớ học từ nhỏ rồi, nhưng sau này bận học nên bỏ. Năm ngoái mới học lại từ từ thôi.”
Từ nhỏ đúng là đã học nhảy, nhưng cô bỏ học nhảy không phải vì chuyện học hành. Ban đầu từ bỏ học nhảy là vì biến cố gia đình, sau này, dù kinh tế cho phép, nhưng Đan Hi Diễn không đồng ý.
Vì người con gái trong lòng anh, không biết nhảy.
Anh từng nói vô số lần rằng con gái phải dịu dàng, càng không thích con gái nhảy hiện đại.
Anh sẽ không cho phép. Vì một khi cô nhảy, cô không còn là hình mẫu trong lòng anh nữa.
Tô Oanh nhìn xuống caption dưới video, người đăng còn tag thẳng tài khoản Weibo của cô – @aikhiêuvũtiểuhoàngoanh.
Cô nhớ trong hồ sơ xin gia nhập cũng ghi Weibo.
Vội vã mở các tin nhắn và thư khác ra, toàn là lời mời từ các nền tảng livestream hoặc công ty quản lý.
Nhưng trong lòng, cô vẫn nghiêng về Tích Lý Tích Lý Ngôi Cao.
Vì vậy, buổi phỏng vấn sáng mai cô không muốn bỏ lỡ.
Cô hơi ngại ngùng ngẩng đầu nói với Mục Miên: “Miên Miên, sáng mai 9h tớ có một buổi phỏng vấn...”
Chưa kịp nói hết, Mục Miên đã nói ngay: “Hả? Phỏng vấn à? Vậy cậu đi đi, chuyện khai giảng để tớ lo.”
“Tớ giúp cậu tìm thêm người, không thì toàn bộ quá trình có mình cậu quá mệt.”
“Tớ sẽ gọi thêm một bạn hỗ trợ, không sao đâu.”
Rồi Mục Miên tò mò hỏi tiếp: “Phỏng vấn gì thế?”
Ban đầu Tô Oanh không định nói ra chuyện nhảy nhót trên mạng, nhưng giờ Mục Miên đã biết, cũng chẳng cần giấu: “Gặp mặt người phụ trách của Tích Lý Tích Lý Ngôi Cao, nếu thuận lợi thì ký hợp đồng làm streamer.”
Mục Miên trợn tròn mắt, rồi phấn khích như thể người được ký hợp đồng là cô: “ Trời ơi là Tích Lý Tích Lý Ngôi Cao thật hả?! Biết bao người tớ thích đều ở đó đó! Oanh Oanh, sau này giàu đừng quên tớ nhé!”
Mục Miên so với Tô Oanh còn kích động hơn, cô ôm cổ Tô Oanh một cái đầy thân mật.
Tô Oanh bất đắc dĩ cười, cô nhìn Mục Miên nói: “Miên Miên, chuyện tớ nhảy trên mạng...”
“Tớ biết, tớ sẽ không nói cho ai đâu. Nhưng nếu người khác tự phát hiện thì... tớ chịu nha.”
Tô Oanh hơi lo: “Dễ nhận ra vậy sao?”
Mục Miên lắc đầu: “Thật ra cậu cải trang rất tốt, người ngoài chắc chắn không nhận ra. Nhưng tụi mình sống chung bốn năm rồi, muốn không nhận ra cũng khó. Nói thế này, giờ chỉ nghe tiếng bước chân, không quay đầu lại tớ cũng có thể nhận ra là cậu hay không.”
Tô Oanh lúc này mới nhẹ nhõm.
Nhưng giây tiếp theo liền nghe Mục Miên trêu đùa nói: “Ngoài tớ ra, chắc Đan tổng cũng sẽ nhận ra thôi ha?”
Biểu cảm Tô Oanh thoáng dừng lại, rồi cười nhạt, giọng chắc nịch: “Không đâu.”
“Tại sao ? Hai người không phải bên nhau bốn năm sao? Anh ta hẳn là hiểu cậu, khẳng định liếc mắt một cái là có thể nhận ra ngay.”
Đan Hi Diễn xác thực là không xem mấy video ngắn như này, đây là sự thật. Nếu mà anh ấy chẳng may xem được thì khẳng định cũng không nhận ra cô. Mà cô đã cải trang thành như vậy, hơn nữa trước mặt anh ấy hoàn toàn không phải phong cách này.
Quan trọng nhất là, trong lòng anh căn bản không có cô, nên sao có thể để ý đến cô chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


