Khi Mục Miên – đại diện tuyên truyền của Hội Sinh viên – dự họp với các bộ trưởng xong quay lại ký túc xá, thì thấy Tô Oanh đang nằm ngủ trên giường.
Thời tiết đầu thu vẫn còn oi bức, hai người trong phòng đã bật điều hòa, không khí mát lạnh khá dễ chịu.
Tô Oanh chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng, đắp tạm chăn lên bụng để giữ ấm. Đôi chân thon dài trắng nõn lộ ra ngoài, gầy gò mà thanh tú, nhưng lại khiến người khác cảm thấy ẩn chứa sức hút kỳ lạ.
Ngón chân cô sơn màu đỏ rực, đẹp đẽ và nổi bật như từng bông hoa hồng quyến rũ.
Mục Miên đặt sách xuống, đi lại đắp lại chăn cho Tô Oanh, đồng thời chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao một chút. Nhưng chỉ chút động tĩnh đó thôi cũng khiến giấc ngủ nông của Tô Oanh bị gián đoạn.
Cô từ từ mở mắt, ánh nhìn còn mơ màng, quay đầu thấy Mục Miên đã về, liền chậm rãi ngồi dậy, vừa ngáp vừa đưa tay gãi gãi mái tóc dài uốn lượn màu đen xanh phủ qua vai.
Thấy Tô Oanh vẫn còn vẻ mệt mỏi sau giấc ngủ, Mục Miên nhìn cô đầy ẩn ý rồi trêu chọc: “Đan Tổng nhà người ta đúng là lợi hại ha~”
Tô Oanh liếc mắt nhìn Mục Miên, ánh mắt ấy cộng với nốt ruồi lệ duyên dáng dưới mắt phải khiến cái liếc ấy càng thêm kiều diễm.
Mục Miên là một trong số ít người biết rõ chuyện giữa Tô Oanh và Đan Hi Diễn.
Từ hồi năm cuối cấp ba ngồi cùng bàn, Tô Oanh đã biết hai người sẽ trở thành bạn thân. Ban đầu tưởng sau khi tốt nghiệp mỗi người một ngả, ai ngờ lại cùng vào một trường đại học, không những cùng lớp mà còn là bạn cùng phòng.
Giọng Tô Oanh còn hơi khàn vì mới ngủ dậy: “Chủ tịch nói gì thế?”
Mục Miên vừa rót nước uống xong mới trả lời: “Chủ yếu hai việc. Một là sắp xếp cụ thể cho lễ khai giảng ngày mai. Hai là chuẩn bị cho việc chuyển giao các trưởng ban sau đợt quân sự của tân sinh viên.”
“Chụp ảnh lễ khai giảng và tổ chức triển lãm hình ảnh hoạt động là giao cho tụi mình lo. Chủ tịch còn đặc biệt nhấn mạnh trưởng ban và phó ban phải làm gương tốt nữa.”
Với tư cách là phó ban, Tô Oanh gật đầu: “Ừ, mai tớ đi với cậu.”
“ Còn chuyện nhiệm kỳ mới sẽ tính sau đợt huấn luyện. Vậy hoạt động huấn luyện quân sự cũng phải đi chụp hình viết bài nữa hả?”
Mục Miên nhún vai bất đắc dĩ: “Xem như nhiệm vụ cuối cùng của nhiệm kỳ này đi.”
“À đúng rồi!” – Mục Miên có vẻ hào hứng.
“ Chủ tịch bảo ngày mai trong lễ khai giảng sẽ có cựu sinh viên về phát biểu. Không biết là nhân vật nào, nhưng trường mình toàn người nổi tiếng, đoán cũng khó. Chủ tịch lại giấu kỹ nữa, đúng kiểu “thả thính” cả hội!”
“Oanh Oanh, cậu nghĩ có thể là “Đan tổng” nhà cậu không?”
Tô Oanh cười nhẹ: “Chắc không đâu, dạo này anh ấy bận đến mức chẳng thấy mặt.”
Mục Miên rõ ràng không tin, làm bộ chua xót rồi cười chọc: “Bận không thấy mặt mà cậu vẫn mệt đến thế này?”
Tô Oanh chỉ khẽ mỉm cười, không phản bác.
Cô muốn nói sao đây? Tối qua Đan Hi Diễn tăng ca suốt đêm không về, cô thức trắng đến tận sáng.
Anh biết rõ nếu cô để cửa cho anh, cô sẽ không ngủ được. Nhưng anh chẳng buồn nói một câu bảo cô đừng chờ, cũng không nhắn cô khoá cửa mà ngủ trước.
“Oanh Oanh...” – Mục Miên đột nhiên gọi cô rồi giơ điện thoại tới trước mặt Tô Oanh. “Cái video nhảy này... là cậu đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



