Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiếp này, ta không thua! Chương 3: Dạ Tiệc Định Mệnh

Cài Đặt

Chương 3: Dạ Tiệc Định Mệnh

Trong căn phòng tầng hai, ánh sáng dịu nhẹ hắt xuống gương. Tạ Dao ngồi trước bàn trang điểm, đôi bàn tay khẽ run khi đặt thỏi son xuống. Người trong gương là một thiếu nữ mười bảy tuổi, đôi mắt trong trẻo, làn da mịn màng, khác xa với gương mặt đầy máu trong ký ức bi thảm kiếp trước.

Nàng mặc chiếc váy dạ hội trắng ngà, cổ váy ôm sát, đính hạt pha lê lấp lánh, tôn lên dáng vẻ thanh thoát, khí chất thanh cao. Mái tóc dài được búi hờ, vài lọn rơi tự nhiên bên má, càng làm nổi bật nét đẹp vừa ngây thơ vừa chín chắn.

Cánh cửa gõ nhè nhẹ. Quản gia bước vào, khẽ cúi đầu:

“Tiểu thư, khách khứa đã đến đông đủ. Lão gia đang chờ tiểu thư xuống cùng.”

Tạ Dao hít sâu, đứng dậy. Nàng nắm chặt tay, thầm nhủ trong lòng:

Kiếp này, ta sẽ không để bất kỳ ai phá hủy mọi thứ nữa.

Xuống đại sảnh, ánh đèn pha lê rực rỡ hắt lên thân váy, phản chiếu từng bước đi uyển chuyển. Tiếng đàn violin dìu dặt vang lên, rượu vang sóng sánh trong ly, không khí sang trọng ngập tràn khắp sảnh đường. Phục vụ đi lại nhanh nhẹn, mâm bạc sáng bóng, khay bánh ngọt xếp ngay ngắn. Tạ Chính Khôn sải bước bên cạnh, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn cháu gái.

Khách khứa lập tức ngoái nhìn. Tiếng thì thầm trầm trồ vang lên:

“Đại tiểu thư Tạ gia hôm nay thật rực rỡ…”

“Quả nhiên khí chất không hổ con gái nhà họ Tạ…”

Một số vị trưởng bối thì khẽ gật gù, trong lòng cân nhắc lợi ích nếu kết giao chặt chẽ hơn với Tạ gia. Có người thậm chí thấp giọng tính toán, rằng thế lực Tạ gia sẽ còn vững mạnh nhiều năm nữa nếu đại tiểu thư trưởng thành sớm như vậy.

Ở một góc khuất gần quầy rượu, Cố Kỳ lặng lẽ dõi theo. Ánh mắt anh trầm tĩnh, nhưng sâu trong đáy mắt thoáng rung động. Cô bé hàng xóm từng ngồi cùng bàn học với anh nay đã khác hẳn—tỏa sáng lộng lẫy giữa muôn người, tựa như ngôi sao cao cao trên đỉnh trời. Anh khẽ cau mày, cảm thấy sự trưởng thành nơi nàng quá mức đột ngột, như thể qua một đêm đã đổi thay. Trong lòng, một tia nghi ngờ le lói, nhưng nhanh chóng bị nén xuống bởi niềm tự hào mơ hồ.

Tạ Dao cùng ông nội đi đến từng bàn chào hỏi. Nàng mỉm cười, giọng nói dịu dàng, lễ phép khiến các vị trưởng bối gật gù khen ngợi. Ông nội nhìn nàng, trong lòng dâng lên niềm tự hào xen lẫn thoáng ngạc nhiên. Cháu gái ông hôm nay khác lạ, ánh mắt sáng quắc, trầm tĩnh và vững vàng. Nhưng khi trông thấy bóng dáng Lý Hạo thấp thoáng giữa đám đông, trong mắt ông thoáng lóe sự cảnh giác.

Đúng lúc ấy, giọng nói ôn hòa vang lên sau lưng:

Nàng nhận lấy, giọng trong trẻo vang lên:

“Cảm ơn Hạo ca, Dao Dao xin ghi nhớ.”

Một tiếng “Hạo ca” nhẹ như gió, đủ khiến không ít người lầm tưởng mối quan hệ vô cùng thân thiết. Nhưng chỉ có nàng biết, đằng sau nụ cười mềm mại ấy là lưỡi dao sắc lạnh giấu dưới lớp lụa mỏng. Trong đáy mắt nàng, một ngọn lửa thù hận cháy âm ỉ, chờ ngày bùng lên thiêu rụi tất cả giả dối kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc