Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiếp này, ta không thua! Chương 2 : Trở Lại Tuổi Mười Bảy

Cài Đặt

Chương 2 : Trở Lại Tuổi Mười Bảy

Ánh sáng ban mai xuyên qua rèm cửa, rọi thành vệt dịu dàng trên sàn gỗ. Tạ Dao choàng tỉnh, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mọi thứ xung quanh quen thuộc đến mức khiến nàng nghẹn thở: bàn trang điểm đặt cạnh cửa sổ, lọ hoa ly trắng còn vương sương, chăn gối phảng phất hương hoa nhài dịu nhẹ. Tất cả rõ ràng quá mức, như một giấc mộng dài vừa chấm dứt.

Nàng run run soi vào gương. Hiện ra trước mắt là gương mặt trẻ trung, đôi mắt trong veo, làn da non mịn tuổi mười bảy. Không phải gương mặt bê bết máu, không phải ánh nhìn dần tắt lịm sau phát súng tàn nhẫn của Lý Hạo. Nàng sững sờ, ngón tay run rẩy chạm vào mặt gương lạnh buốt.

“Ta… đã trở về sao?” – giọng nàng run rẩy, trái tim như bị ai siết chặt.

Cạch — tiếng cửa mở khẽ vang. Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến từng hơi thở:

“Dao Dao, con tỉnh rồi à?”

Đôi mắt nàng tức khắc nhòe đi. Nước mắt tuôn ra không ngăn nổi. Tạ Chính Khôn – ông nội, gia chủ Tạ gia, trụ cột vững vàng cả đời che chở cho nàng. Ở kiếp trước, ông đã rời bỏ nàng khi nàng mười tám, để lại nàng cô độc trong tay kẻ thù. Giờ đây, ông lại sống động, đứng đó, đầy uy nghiêm và gần gũi.

Dao nhào tới, ôm chầm lấy ông, tiếng khóc bật ra nghẹn ngào:

“Ông nội… ông còn sống… ông vẫn ở đây…”

Toàn thân nàng run rẩy, sợ rằng chỉ cần buông tay, tất cả sẽ tan biến. Mùi thuốc bắc thoang thoảng từ áo ông khiến tim nàng thắt lại.

Ông nội thoáng sững sờ. Cháu gái này từ nhỏ mạnh mẽ, ít khi rơi lệ. Ông vỗ nhẹ lưng nàng, giọng trầm ổn:

“Con bé này, hôm nay làm sao vậy? Chẳng phải chưa đầy nửa tháng nữa là đến sinh nhật mười bảy của con sao?”

Dao cắn chặt môi, lau vội hàng lệ nhưng vẫn nắm tay ông, như muốn giữ lấy hơi ấm này mãi. Ngoài cửa, người hầu khẽ gọi:

“Lão gia, tiểu thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong.”

Ánh mắt ông lóe lên nghiêm nghị:

“Dao Dao, ông biết con vẫn hay gặp Lý Hạo. Nhưng nhớ kỹ, thằng bé đó không đáng tin. Tâm cơ thâm trầm, tuyệt đối không thể gửi gắm đời con vào hắn.”

Khoảnh khắc cái tên kia vang lên, tim Dao như bị dao cắt. Ký ức kiếp trước cuồn cuộn dâng về: nụ cười giả dối, lời hứa thủy chung, rồi ánh mắt lạnh lẽo lúc bóp cò. Máu nàng từng thấm ướt áo hắn, nhưng đổi lại chỉ là sự thờ ơ tàn nhẫn. Tất cả biến thành ngọn lửa căm hận thiêu đốt trái tim non trẻ.

Nắm tay nàng siết chặt, từng chữ bật ra khàn đặc nhưng kiên quyết:

“Ông nội… ông nói đúng. Con sẽ không bao giờ… để hắn bước vào đời con nữa.”

Tạ Chính Khôn thoáng sững sờ. Ông nhìn sâu vào ánh mắt rực lửa của cháu gái, trong lòng chấn động. Dao Dao hôm nay không còn là thiếu nữ ngây dại. Trong đôi mắt kia, ông thấy sự kiên định trưởng thành vượt ngoài tuổi mười bảy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc