Tiếng nhạc du dương vang lên, mở màn điệu nhảy. Theo truyền thống, chủ nhân buổi tiệc sẽ nhảy trước. Lý Hạo khẽ mỉm cười, đưa tay ra:
“Dao Dao, cho anh vinh hạnh này chứ?”
Dao khẽ cúi đầu, ánh mắt thoáng rụt rè rồi nở nụ cười dịu dàng. Bàn tay nàng đặt vào tay hắn. Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, họ sánh bước, xoay tròn uyển chuyển. Khách khứa đồng loạt vỗ tay, trầm trồ:
“Đúng là trai tài gái sắc…”
“Thật xứng đôi vừa lứa.”
Nhưng chỉ Tạ Dao biết rõ, kẻ đang nắm tay nàng chính là hung thủ đã từng hủy đời nàng trong kiếp trước. Nụ cười trên môi vẫn tinh tế, nhưng ánh mắt lóe lên ngọn lửa căm hận, ngọn lửa nàng đã nuôi dưỡng suốt mười bảy năm.
Ở góc khuất, Cố Kỳ siết chặt ly rượu, ánh mắt dõi theo từng bước xoay của Dao. Tim anh siết lại khi thấy bàn tay Lý Hạo đặt lên eo nàng. Một thoáng ghen tức, bất lực và tiếc nuối cuộn trào. Hình ảnh cô bé năm xưa ríu rít gọi anh “sư huynh” hiện ra trong đầu, đối lập hoàn toàn với Dao Dao hiện tại—kiêu sa, xa vời, mạnh mẽ.
Dao vô tình chạm ánh mắt anh. Cố Kỳ giật mình, lập tức thu ánh mắt, nâng ly rượu che đi biểu cảm, mi cụp xuống như chưa từng tồn tại khoảnh khắc ấy. Nhưng chỉ một thoáng ấy cũng đủ khiến Dao Dao nhận ra: trong lòng anh vẫn còn bóng dáng nàng.
Dao Dao khẽ run tim, xoay người, buông tay Lý Hạo:
“Em hơi khát, muốn đi uống nước.”
Không để Lý Hạo phản ứng, nàng bước ra khỏi sàn nhảy, dáng đi thanh thoát nhưng dứt khoát. Hắn khựng lại, nụ cười lịch thiệp thoáng cứng đờ, đáy mắt lóe lên tia bất mãn khó che giấu. Khách khứa xung quanh tuy mỉm cười xã giao nhưng không ít ánh mắt thầm trao đổi, cảm nhận được sự căng thẳng mơ hồ trong không khí.
Dao đi đến bàn nước, nâng ly champagne, mỉm cười nhàn nhạt. Từng ngụm nhỏ trôi xuống cổ họng, nàng lặng lẽ suy nghĩ. Lý Hạo chưa hề thay đổi, vẫn dáng vẻ ôn hòa che giấu tâm cơ. Kiếp này, nàng phải vừa diễn vai tiểu thư ngây thơ, vừa giấu đi sự sắc bén bên trong.
Cố Kỳ ở góc tối vẫn lặng lẽ quan sát, lòng dấy lên những cảm xúc phức tạp: ghen tức, lo lắng, tiếc nuối, và một điều không thể giãi bày. Anh thầm thì trong lòng:
“Dao Dao… em vẫn để ý đến ta, đúng không?”
Tiếng thì thầm lan khắp sảnh, vài vị trưởng bối trao đổi nhỏ. Tạ Chính Khôn nắm chặt gậy, ánh mắt ông nghiêm nghị hơn trước. Ông cảm nhận rõ ràng buổi tiệc sinh nhật tưởng chừng vui vẻ này lại như một bàn cờ, nơi từng ánh mắt, từng lời nói đều ẩn chứa mưu tính.
Đêm nay chỉ là khởi đầu. Sau ánh sáng pha lê rực rỡ và nụ cười rạng rỡ, trò chơi quyền lực thật sự mới đang dần lộ diện. Và Tạ Dao, với đôi mắt chứa cả quá khứ lẫn tương lai, đã sẵn sàng bước vào ván cờ máu lửa ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
