Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiếp này, ta không thua! Chương 1: Đêm Máu Và Sụ Phản Bội

Cài Đặt

Chương 1: Đêm Máu Và Sụ Phản Bội

Đêm mưa nặng hạt, sấm chớp xé rách màn trời, cuồng phong rít gào như dã thú. Biệt thự Tạ gia – vốn là biểu tượng quyền thế bậc nhất thành phố – nay chìm trong hỗn loạn: cửa kính vỡ vụn, rèm lụa xơ xác bay phần phật, nền gạch hoa loang đầy máu. Tiếng kêu gào, tiếng va chạm kim loại, xen lẫn tiếng súng nổ dội vang khắp hành lang tối tăm. Từng bóng người lao qua, ngã xuống, máu nóng hòa lẫn nước mưa cuộn tràn vào đại sảnh.

Trong khung cảnh rực sáng bởi những tia chớp chói lòa, Tạ Dao loạng choạng lùi từng bước. Bàn tay run rẩy ôm lấy ngực trái, máu tươi ứa ra giữa kẽ tay, thấm đỏ cả váy trắng. Phát súng vừa rồi của Lý Hạo đã xuyên gần tim nàng. Cơn đau dữ dội xé rách lồng ngực, nhưng so với nỗi đau trong lòng, tất cả chỉ như muối bỏ bể.

Dao khẽ run lên, khóe môi bật ra tiếng cười khản đặc. Nỗi tuyệt vọng quặn thắt lan tràn, ký ức ùa về như từng nhát dao cứa vào tim: bao lần ông nội đã cảnh báo bản chất Lý Hạo hiểm độc, tuyệt đối không thể tin. Nhưng nàng – vì một chữ “tình” – đã chống lại cả gia tộc, phản bác tất cả để bênh vực hắn. Nàng đã tin hắn, từ bỏ sự bảo hộ của Tạ gia để đứng về phía hắn… Đổi lại, chỉ là phát súng trí mạng từ chính tay hắn.

Một tiếng súng khác vang lên. Lý Hạo không do dự, nhắm thẳng tim nàng mà siết cò.

Đúng khoảnh khắc ấy, tiếng bước chân gấp gáp vang vọng khắp hành lang. Cánh cửa gỗ đại sảnh bật tung, Cố Kỳ xuất hiện – dáng người cao lớn, vai áo đã loang đầy máu sau trận chiến ngoài kia. Mắt anh lóe lên khi thấy Dao, chẳng kịp nghĩ ngợi, anh lao thẳng tới, lấy thân mình chắn trước nàng.

“Đoàng!”

Viên đạn ghim sâu vào ngực anh, máu phun ra đỏ thẫm áo sơ mi trắng. Thân thể anh run lên dữ dội rồi đổ ập xuống vòng tay Dao.

“Không… Cố Kỳ! Đừng mà!” Dao thét gào, nước mắt hòa cùng máu trên gương mặt tái nhợt.

Anh gắng gượng mở mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm nhìn nàng chan chứa ôn nhu, khóe môi nhếch lên nụ cười yếu ớt. Giọng nói lạc đi nhưng vẫn kiên định:

“Dao Dao… từ năm cấp hai, ta đã thề sẽ bảo vệ nàng. Kiếp này ta không làm được… mong kiếp sau…”

Bàn tay lạnh dần trượt khỏi tay nàng.

Dao chết lặng. Nỗi đau từ vết thương ngực trái không bằng nỗi đau trong tim. Máu nàng hòa cùng máu Kỳ, loang đỏ cả nền gạch lạnh lẽo. Tiếng mưa đập xuống mái ngói nặng nề, tiếng sấm rền vang, tất cả như đang đưa tang cho một mối tình bi thảm.

Khẩu súng của Kỳ rơi xuống bên cạnh, ánh kim loại lóe sáng trong ánh chớp. Dao run rẩy nhặt lên, ngón tay dính máu siết chặt cò. Đôi mắt nàng đỏ ngầu, căm hận nhìn thẳng Lý Hạo – kẻ mà nàng từng yêu bằng cả mạng sống.

Ngoài trời, sấm sét dội liên hồi, như chứng kiến lời thề của nàng. Dao khàn giọng gào lên, tiếng nấc nghẹn hòa vào tiếng mưa:

“Nếu có kiếp sau… ta thề sẽ không để bi kịch này tái diễn!”

“Đoàng!”

Tiếng súng cuối cùng vang dội, át đi cả tiếng sấm ngoài trời. Ánh chớp lóe sáng, chiếu xuống đại sảnh ngập máu.

Bóng dáng Tạ Dao khụy xuống, thân thể nhỏ bé đổ gục bên thi thể Cố Kỳ. Đôi mắt nàng hé mở, trong đó vẫn ánh lên tia căm hận cùng nỗi bi thương tận cùng, trước khi vĩnh viễn khép lại.

Ngoài kia, mưa vẫn gào thét không ngừng, như muốn xóa sạch tất cả dấu vết của một đêm tang thương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc