Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Còn vài ngày là đến sinh thần của nhị phu nhân. Cung Bách Hạo từ Dương Xuyên trở về sau chuyến công tác, công việc tất bật sáng tối. Ông ta vừa mới ký kết thành công với một thương gia người Đông Dương, giao chuyển hàng trăm ngàn tấn lương thực khô cho tàu thuỷ. Những lần như thế Cung gia có thể đào ra hầm khổng lồ để chứa tiền vàng.
Ông Cung vô cùng mong ngóng đến ngày sinh thần của nhị phu nhân, vào lúc vừa về đến nhà đã cho họp gia đình gấp rút. Đại phu nhân đâu dám tắc trách dù trong lòng hậm hực, bà vẫn phải lo chu toàn mọi thứ.
“Phu nhân đã mời được đoàn hát cho Tát Lan chưa?” Ông Cung dùng trà lài cho chính tay đại phu nhân đích thân pha cho mình, trong lòng cũng chỉ nghĩ đến vợ lẽ.
Bà cả cúi đầu, lặng lẽ rót thêm trà cho ông Cung. Kính cẩn giải thích: “Em đã chuẩn bị xong xuôi ở Phụng vũ đài. Tuy...”
“Có vấn đề gì sao?” Ông Cung hỏi.
Bà cả đặt bình trà xuống, nét mặt trầm xuống rồi thở dài. Có một việc bà cả chưa sắp xếp ổn thoả sợ bị ông Cung trách mắng.
Hôm trước đại phu nhân đã cho người qua Chi Tử viện để thuyết phục Liên Bá đến Phụng vũ đài, nhưng ông ấy đã từ chối cho dù Cung gia hứa sẽ trả thù lao xứng đáng. Ông Cung nghe vậy cũng hết sức ngạc nhiên:
“Có người dám chê tiền như vậy à?”
“Vốn dĩ em cũng định sẽ mời đoàn khác. Nhưng mà có vẻ em hai rất thích vị danh sư này, nên em sẽ thử lại một lần nữa.”
Bà hai làm chủ mọi chuyện khiến cho ông Cung ngờ ngợ về người danh sư này.
Tam phu nhân đứng từ trên lầu nghe được nên liền đi nhanh xuống để tham vào câu chuyện:
“Chẳng phải trước khi vào Cung gia, chị hai đã có mối tình sâu đậm với ca nhân hay sao?”
Ông Cung đặt mạnh tách trà xuống bàn ra vẻ bực tức, đứng dậy bỏ vào thư phòng. Bà cả và bà hai thầm lặng nhìn nhau, sâu trong bên trong mỗi người là điều khó đoán.
Trương Hạn thức giấc, cơ thịt đều đau nhức. Y uể oải ra khỏi giường mời sực nhớ ra hình như mình đã thất hẹn với đại thiếu gia. Trương Hạn lập tức khoác áo, ba chân phóng như bay sang nhà của Cung Tẫn. Vừa rời khỏi cổng, Trương Hạn chạm mặt Vân Nhi. Kế bên còn có đám người trông rất đáng sợ, một tên mặt rỗ đứng trước mặt y quát lớn: “Ê nhóc, đi vào bẩm báo với sư phụ của mày, có Quách Ca của tụi tao đến.”
Vân Nhi đang bị tụi nó túm cổ áo liền nháy mắt với Trương Hạn. Nếu không mau mở cửa thì có khả năng sẽ phải hốt xác của cô ta mất. Y đâu dám chậm trễ, vừa mở cửa ra là chạy tót vào thư phòng gọi “sư phụ” thất thanh.
Liên Bá sau khi nghe Trương Hạn tường trình, tức tốc chạy ra nơi tập luyện. Đám người của Quách Ca đang uy hiếp cả đoàn hát. Còn xuống tay đập vỡ một số nhạc cụ.
“Ngươi là Liên Bá?” Quách Ca nghênh mặt hỏi.
Liên Bá vẫn đứng thẳng người nghiêm minh, là chỗ che chắn vừng vàng cho Trương Hạn. Ông ấy gật đầu đáp: “Phải, các người muốn gì?”
“Con khốn này đánh bạc ở chỗ của ta thua tiền, tính đến hôm nay là bảy trăm lượng bạc. Nó không có tiền trả nên bọn ta đành dẫn nó về đây.”
Hắn hất mặt nói tiếp: “Ngươi là sư phụ của nó thì mau trả tiền cho bọn ta.” “Sư phụ mau cứu con với!” Vân Nhi khóc lóc cầu cứu.
Liên Bá nghe xong, căn bệnh trong người liền tái phát. Ông biết chắc thế nào cũng sẽ có chuyện này xảy ra. Một tay vịn vào lồng ngực ho đến đau điếng, một tay được Trương Hạn đỡ lấy. Vân Nhi khóc lóc năn nỉ sư phụ trả nợ giúp mình nếu không sẽ bị bọn chúng khử mất.
Chi Tử viện trước giờ toàn đi hát lót cho các đoàn khác. Tiền mua gạo còn khó kiếm, đằng này bảy trăm lượng bạc biết đào đâu ra.
Đám người của Quách Ca bắt đầu hung hãn hơn, bọn chúng uy hiếp Liên Bá nếu không trả nợ trong ngày hôm nay sẽ cho Chi Tử viện sáng nhất cả Giang Châu. Trương Hạn sợ hãi nắm lấy vạt áo của Liên Bá: “Hay là mình nhận lời diễn cho Cung gia đi sư phụ.”
Đôi mắt hằn lên vết chân chim của Liên Bá một sâu hơn. Từ trước đến giờ nơi không muốn dính líu đến chính là Cung gia. Nếu như nhận lời sẽ gặp lại người thân thương năm ấy. Liên Bá chợt nhớ lại buổi đêm hôm trước gặp nhị phu nhân, trong lòng khó xử vô cùng. Cả đời chẳng mong gặp lại...
Liên Bá trầm ngâm rối trí. Bây giờ không trả tiền chẳng khác nào đẩy Chi Tử viện vào chỗ chết. Ông nhìn quanh mình, thấy mọi người bị đe doạ tính mạng vẫn không biết xử trí thế nào. Một hồi sau, Liên Bá lên tiếng.
“Cho tôi vài ngày, tôi sẽ mang đủ tiền để trả cho các người.”
Đám Quách Ca nghe đến tiền liền thả tay, bọn chúng chấp thuận để Liên Bá xoay tiền nhưng đúng hai ngày không được hơn. Coi như điều đình thành công, bọn Quách Ca bỏ đi để lại đống lộn xộn ở Chi Tử viện. Vân Nhi bò tới nắm chân của Liên Bá xin ông tha thứ, hứa sẽ không tái phạm lại điều này. Tới giờ này Liên Bá không còn từ ngữ nào để nói với người đệ tử này nữa. Ông hất tà áo bỏ thẳng thư phòng với bao sự thất vọng.
Trương Hạn lom khom phụ với các nhạc sư dọn dẹp, thu gom nhạc cụ bị vỡ để mang đi sửa chữa lại. Y thấy Vân Nhi ngồi ở gốc cây mặc cảm với tội lỗi, nhưng trong chuyện này cô ấy là người làm sai nên y cũng không biết phải an ủi thế nào. Trương Hạn mang trà vào thư phòng cho Liên Bá, ông ấy ho khàn môi dính một chút máu đỏ.
“Sư phụ, người đừng làm con sợ.” Trương Hạn chạy đến bên cạnh. Liên Bá lấy khăn chùi đi vết máu trên vành môi, ông ấy quay sang nói với Trương Hạn “không sao” rồi tự mình mài mực viết tiếp khúc nhạc. Trương Hạn cả gan đưa ra ý kiến.
“Sư phụ hay là chúng ta...”
Liên Bá nắm lấy tay y: “Trương Hạn, con đi lấy áo choàng cho sư phụ.”
Đến bước này Liên Bá đành chịu nhẫn nhịn mà đi tới Cung gia một chuyến.
Trương Hạn dìu sư phụ cả đoạn đường dài. Tới trước cổng to đồ sộ, cả hai thầy trò đều bị choáng ngợp trước vẻ tráng lệ của ngôi gia họ Cung. Khi được mời vào trong, cả ghế cũng không dám tự ý ngồi xuống vì sợ bản thân không xứng. Liên Bá ngồi yên lặng, thốt lên một chữ thôi cũng khiến cho cả khu phòng vang vọng.
“Cuối cùng ông cũng chịu tới.” Đại phu nhân cất giọng.
Đã qua bao nhiêu năm, khi quyết định rời xa Tát Lan. Lần cuối Liên Bá xuất hiện ở Cung gia chính là lúc nhìn thấy người trong lòng lên kiệu hoa với kẻ khác. Liên Bá ngậm ngùi chẳng biết mở lời làm sao.
“Chi Tử viện... Chúng tôi...”
Đại phu nhân rõ ý chủ động đưa ra một ngàn lượng bạc bằng ngân phiếu để tỏ lòng thành ý. Bà ấy dò xét ánh mắt của Liên Bá, dù là kẻ chính trực đến đâu khi gặp cảnh bần cùng cũng phải xiêu lòng.
Trương Hạn bị ngồi phía ngoài sân, đang ở Cung gia y thắc mắc không biết tên nhóc kia có ở nhà không?
“Vì tôi giàu?”
Cái tên nhóc thiếu gia này thật là biết đưa ra câu trả lời hóc búa. Trương Hạn khỏ vào đầu Cung Tẫn: “Đồ ngốc! Ai nói với cậu như vậy?”
“Tôi...”
Trương Hạn xoa đầu Cung Tẫn, dịu dàng đáp lại: “Tôi xem cậu là tri kỷ của mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)