Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiếp Duyên Nghiệp Chương 7: Chi Tử Tàn - Lời Ca Thay Lòng

Cài Đặt

Chương 7: Chi Tử Tàn - Lời Ca Thay Lòng

Ngày tiệc mừng của bà hai cuối cùng cũng đã đến. Tại Phụng Vũ đài, các vị quan khách chức cao vọng trọng đều có mặt đông đủ. Mọi thứ được sắp đặt chỉnh chu, không dám xảy ra bất kỳ sai sót. Các vị phu nhân khác đều ăn diện sang trọng, sườn xám, đầm váy cách tân kiểu tây có đủ cả,... trông ai nấy đều xinh đẹp, cuốn hút.

Ba vị phu nhân Cung gia cũng lộng lẫy không kém, nhất là nhân vật chính của đêm nay. Bà hai chọn cho mình một bộ váy sườn xám trắng xẻ tà lộ ra nước da trắng ngần. Trên vai khoác áo choàng lông cừu màu xám nhạt do ông Cung đặt may từ một người thợ ở Anh Quốc.

“Một lát nữa em hai đừng quá bất ngờ nhé!” Bà cả nâng ly chúc mừng bà hai kèm theo lời ẩn ý.

Lúc bấy giờ ở phòng phục trang dành cho đoàn hát, ngồi trước gương là Liên Bá, ông đang hoạ mặt cho nhân vật lần này. Bàn tay nâng cao bút kẻ, từng đường từng nét được điểm tô vô cùng tỉ mỉ. Khuôn mặt được phủ lớp phấn trắng bệch theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đôi mắt kẻ xếch lên, mỏng manh như đường sanh mệnh. Đôi môi tô son đỏ thẫm y như màu máu, khẽ khàng thấm vào chiếc khăn tay của người tình xưa.

Hoá trang đã xong. Liên Bá đứng dậy đến trước bàn thờ tổ cầm lấy ba cây nhang vái lạy, ông thành tâm cầu khấn trước khi ra mở màn cho tiết mục đầu tiên.

Trong không khí chộn rộn vui vẻ của buổi tiệc mừng sinh nhật, Trương Hạn ngó nhìn xung quanh, biết chắc Cung Tẫn đang ở đây. Y muốn nhân cơ hội để tạ lỗi vì đã thất hẹn. Trương Hạn đoán Cung Tẫn chắc hẳn là giận lắm, vì thế cả tuần nay không thấy mặt mũi đâu.

Trương Hạn mặc áo xám trắng sờn chỉ, màu ngả vàng do đã để dành hai năm, dáo dác đưa mắt tìm Cung Tẫn. May thay cuối cùng y cũng thấy cậu nhóc ấy. Cung Tẫn đang ngồi ngay chỗ chính diện gần với vũ đài, kế bên hình như là thân mẫu của cậu. Nhưng Trương Hạn không để ý nhiều nữa, y đến gần đó rồi huýt sáo, muốn lôi kéo sự chú ý của Cung Tẫn.

Cung Tẫn nghe thấy tiếng huýt sáo thì nhìn khắp nơi, kiếm tìm nơi phát ra âm thanh ấy. Khi thấy Trương Hạn, cậu không giấu được sự bất ngờ và vui mừng, liền nhoẻn miệng cười lên rất tươi. Nhưng không lâu sau đó, bỗng nhiên cậu đanh mặt lại, cuối cùng khẽ đánh ánh mắt sang nhìn bà cả, lộ rõ vẻ chột dạ trên gương mặt. Cung Tẫn quay đầu đi chỗ khác nhưng bà cả đã thấy hết mọi việc, bà ghé vào tai Cung Tẫn thì thầm gì đó. Trương Hạn thấy hết một màn này, y để ý Cung Tẫn nghe xong thì khẽ gật đầu, rời khỏi chỗ ngồi rồi từ từ đi đến trước mặt y.

Cung Tẫn tháo ra chiếc vòng trong tay, không dám nhìn thẳng vào mắt Trương Hạn. Cậu cắn môi liếc về phía bà cả rồi tự dưng ném chiếc vòng xuống đất, giẫm đạp liên tiếp lên nó, miệng thốt ra những lời rất khó nghe. “Đại thiếu gia đây không thèm mấy thứ đồ dơ bẩn này. Dân thường bần hèn và danh gia vọng tộc đời nào chơi chung với nhau được chứ.”

Cung thiếu gia tỏ vẻ bực tức, cậu nghiêng mặt qua nơi khác, lại nói tiếp. “Từ nay về sau, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”

Giọng cậu cao vút, dường như cố tình nói lớn cho ai đó nghe thấy.

Xong, Cung Tẫn quay lưng một mạch bỏ đi, để lại Trương Hạn tội nghiệp còn đang bần thần chưa kịp tiêu hoá hết mọi chuyện. Một lúc sau, con mèo họ Trương nhìn trân trối vào chiếc vòng dưới đất, y cuối cùng cũng hiểu ra tấm lòng của mình vừa bị chà đạp một cách tàn nhẫn.

Nhìn chiếc vòng màu đỏ đã bị giẫm đến bẩn thỉu, lẫn cả bùn đất đen đúa, con tim Trương Hạn đau âm ỉ, khó chịu vô cùng. Mới đó đã thay đổi chớp nhoáng.

“Giận đến như vậy sao? Người giàu thường hay cư xử như thế ư?”

Trương Hạn vừa buồn vừa tức giận, cất bước đi ra phía sau sân khấu. Chiếc vòng vẫn còn nằm ở đó, cô đơn và trở nên vô hình, liên tục bị giày da của hàng trăm người trong bữa tiệc giẫm lên.

Cung Tẫn nhìn theo bóng lưng của Trương Hạn mà rưng rưng, cả buổi xem hát bần thần hết người, cứ như hồn bay đi đâu mất.

Dưới vũ đài, bà hai tay trong tay cùng với ông Cung, trao nhau ánh mắt đong đầy tình cảm, hai người cười nói không ngớt khiến bà cả muốn vui cũng không vui nổi.

Khi tiết mục đầu tiên diễn ra, Liên Bá đóng vai Bạch Triệu Đình, tay cầm thanh giáo chém giết quân địch, vinh quang thắng lợi trở về thì đã thấy người xưa hẹn ước và lên xe hoa với một người khác. Đau khổ quá độ, Bạch Triệu Đình tự vẫn ở dòng sông Hòa Thạc. Tiếng đàn Hồ cầm phụ trợ cho Liên Bá cất lên khúc hí kịch đầy bi thương, từng lời ca của Bạch Triệu Đình như khóc thay cho cuộc tình ngang trái đầy đớn đau của ông khi tuổi đời còn non trẻ.

“Oan thán trách chi người phụ tình

Duyên lầm, lỡ phận đời bạc bẽo quá

Giai nhân nhìn ta ngoảnh mặt làm ngơ

Kỷ vật trao tay, người lại chọn kiếp làm thứ

Mặt điểm phấn son không che được giọt lệ sầu

Cả đời làm bạn cùng với ánh trăng

Đành hẹn ở nơi gọi là Nại Hà.

Khi tiếng hát của Liên Bá vừa dứt, cũng là lúc ánh mắt của ông dừng lại trên người Tát Lan, ông nhận ra bà cũng đang hướng mắt về phía mình. Ông nhanh chóng quay mặt ra chỗ khác. Quên cả cúi chào, Liên Bá đã vội bước xuống vũ đài trong tiếng vỗ tay, tán thưởng ngập tràn của mọi người ở buổi tiệc. Đêm nay xem như Liên Bá đã dùng hết sức lực để thực hiện vở hát tốt nhất có thể. Lúc Liên Bá về phòng, ngồi xuống ghế, tháo bỏ cái mão Long châu đặt xuống bàn, lồng ngực bỗng nhói lên làm ông ho một chút.

Cùng lúc ấy, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Liên Bá vội vứt chiếc khăn dính máu vào thùng rác, mở cửa ra đón khách, lại mặt chạm mặt với người tình xưa ở cự ly rất gần.

“Liên Bá, cám ơn vì đã làm điều này cho tôi. Tạo hình này, giọng hát đặc trưng này của anh. Tôi không bao giờ quên được.”

Bà hai không nén được cảm xúc nghẹn ngào, hạnh phúc vỡ òa trên gương mặt bà khi được gặp lại Liên Bá.

“Đừng khách sáo, dù sao tôi đã từng nợ em một buổi diễn. Bây giờ cơ hội được trao đến, tôi phải cố hết mình chứ!”

Liên Bá giấu đi xúc động sau lớp phấn dày trên gương mặt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc