Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiếp Duyên Nghiệp Chương 5: Chi Tử Tàn - Hiểu Lầm

Cài Đặt

Chương 5: Chi Tử Tàn - Hiểu Lầm

Mỗi lần đi chợ cùng với Vân Nhi, Trương Hạn đều hướng ánh mắt về phía ngôi nhà của Cung Tẫn. Y ngắm nghía từng khung cửa sổ, thắc mắc không biết tên nhóc đó ở căn phòng rộng lớn nào? Giờ này chắc cậu ta vẫn còn đang nằm cuộn tròn trong tấm chăn lông mềm mại nhỉ?

Song, y lại nghĩ về thân phận của cả hai, thật quá khác biệt. Cung Tẫn sống trong nhung lụa, sáng sớm thế này hẳn vẫn còn đang say giấc nồng, nào có phải đội sương đội gió, hai cánh tay Cung Tẫn có khi nào mỏi muốn rụng ra vì cầm đồ trĩu nặng như y đâu.

Trương Hạn nhớ lại đêm qua, khi y đưa tên nhóc ấy về nhà, cậu ta đã khoe với y về cái lỗ hổng ở bờ tường. Ngay sau đó, Cung Tẫn liền bị y mắng cho một trận.

Trương Hạn giáo huấn cậu ta một hồi, rằng một đứa trẻ ngoan thì không được phép trốn nhà đi chơi, nhưng nhóc con ấy cứ trơ trơ ra đó, còn nhìn y cười ngây ngất. “Nhưng ở nhà chán lắm toàn là người hầu.”

Thằng nhóc này, cũng biết tỏ ra đáng yêu để chiếm thiện cảm của người khác cơ đấy. Trương Hạn có phần cảm thông cho đứa trẻ trước mặt, cậu ta cũng chỉ muốn được tự do vui chơi như bao đứa trẻ bình thường khác thôi. Do vậy, để đảm bảo cậu không đi chơi lung tung nữa, y đã hứa mỗi tối sẽ đến Cung gia, đứng bên vách tường, làm bạn tâm giao với cậu.

Vân Nhi thong dong bước đi kế bên Trương Hạn, cô ngó qua thấy khuôn mặt ngẩn ngơ của y, đôi môi phấn hồng nhỏ xíu kia thi thoảng nhếch lên cười ngờ nghệch, ánh mắt thì thất thần.

Vân Nhi không nhịn được cười khúc khích ra tiếng.

Lúc hai người về đến Chi Tử viện đã thấy một chiếc xe đen sang trọng, bóng loáng giống hệt với chiếc xe đã chở Cung Tẫn hồi trước, đang đậu trước sân. Trương Hạn vào trong nhà, lúc đi ngang qua phòng Liên Bá, y thấy sư phụ đang ngồi tiếp chuyện một người đàn ông lạ mặt. Ông ta ăn bận bình thường không có gì đặc biệt cho lắm, miệng thì nói liên hồi.

Trương Hạn mang thức ăn vào trong bếp, rồi nhanh chân chạy đến gần đó nghe ngóng họ nói chuyện với nhau. Không biết từ lúc nào, cái tính tò mò trong y đã trỗi dậy mạnh mẽ đến như vậy?

Tiếc là không như mong đợi. Trương Hạn chưa kịp nghe nhiều, bọn họ đã đứng dậy. Người đàn ông kia cúi đầu chào ra về, lúc đi ngang qua thấy Trương Hạn đang đứng thập thò ngoài cửa, ông ta còn xoa đầu y rồi nhoẻn miệng cười thân thiện, lộ ra hàm răng màu vàng trông rất kinh dị.

“Người đó là ai vậy sư phụ?” Trương Hạn vừa hỏi vừa không quên nhìn theo bóng xe đang dần khuất bóng.

Bỗng nhiên Liên Bá khuỵu gối. May mà Trương Hạn kịp đỡ lấy sư phụ. Hai tay ông phải vịn vào bờ vai bé nhỏ, rắn rỏi của học trò mới đỡ được cơ thể không va đập mạnh xuống nền đất cứng. Ánh mắt chất chứa bao tâm tư của ông nhìn thẳng vào con ngươi đen láy của Trương Hạn, khẽ thở dài rồi nói tiếp:

“Tiểu Trương, hãy hứa với ta. Khụ... khụ”

Có vẻ như sức khoẻ của Liên Bá ngày càng kém đi. Trương Hạn có thể thấy được từng vệt gân xanh nổi trên gương mặt trắng bệch của ông ấy.

Liên Bá còn dặn dò: “Con phải cố gắng luyện tập, nếu mai này sư phụ có bề gì. Con phải thay mặt ta làm rạng danh Chi Tử viện... Khụ...khụ.”

Trương Hạn ngơ ngác không hiểu ý ông. Theo lý, sư phụ phải vui mừng mới đúng, đằng này lại nói mấy lời vừa kỳ lạ, vừa làm người ta lo lắng. Nhưng y vẫn gật đầu thuận theo lời căn dặn, mặc dù trong lòng dấy lên đôi chút hụt hẫng.

Y còn nôn nao tối nay sẽ đến gặp Cung Tẫn để hát cho cậu ấy nghe.

Thế là cả ngày hôm ấy, Trương Hạn buộc phải tập luyện không ngừng nghỉ. Bụng y kêu to như trống gõ, từ sáng đến giờ chỉ ăn một cái màn thầu duy nhất do Khải Tầm mang đến. Trương Hạn cứ vung gậy múa đao rồi tới luyện thanh, lặp đi lặp lại cho đến khi trời tối mịt lúc nào không hay. Hai cánh tay của y lúc này đã mỏi lừ, thân thể thì đau nhức ê ẩm.

Liên Bá không biết đang trầm ngâm điều gì, ánh mắt đăm chiêu nhìn Trương Hạn luyện tập. Đồng thời miệng ông cũng thả vài câu hát của nhạc khúc mới sắp hoàn thành. Liên Bá bây giờ cũng bận rộn không kém, ông đang dồn sức để chuẩn bị kịp cho buổi diễn sắp tới. Ông mài mực, nắn nót viết một lá thư rất dài, nhưng vài nét chữ ở những dòng cuối cùng vẫn không tránh khỏi bị nhòe đi bởi nước mắt.

Bỗng nhiên Liên Bá cảm thấy lồng ngực đau nhói, cổ họng rát khô rồi bật ho mạnh mấy tiếng lớn. Ông nhanh tay lôi ra chiếc khăn lụa màu hồng phấn đã phai nhạt màu, ho không dứt vào đó. Khi bỏ ra, trên khăn đã thấm đẫm máu đỏ, dù biết rõ cơ thể mình sẽ không chịu đựng được bao lâu nữa nhưng ông vẫn cố gắng gượng chờ đến ngày đó.

Còn Trương Hạn đã tập luyện suốt mấy canh giờ, cả người đều uể oải. Y ngủ thiếp đi lúc nào cũng không biết, quên luôn cả cuộc hẹn với Cung Tẫn vào tối nay.

Đại thiếu gia thì vẫn nhớ kỹ lời hẹn, ngồi lì bên gốc cây xoài, không thấy người đâu thì cứ chui ra chui vô cái lỗ hổng cho đỡ chán, một mực muốn đợi Trương Hạn đến. Ngóng trông rất lâu đến khi cổ gần dài bằng cây cột, Cung Tẫn cuối cùng cũng không đợi được nữa, quyết định chạy thẳng đến chỗ cũ để tìm người.

Khi Cung Tẫn đến nơi mấy con mèo hoang nằm, cậu vẫn không thấy Trương Hạn đâu, đành tiếp tục ngồi chờ trong vô vọng. Xui xẻo thay, người không cần gặp lại xuất hiện. Cung Tẫn đụng mặt với Lục Khải Tầm khi hắn ta đang đẩy xe rượu về quán. Nhận ra khuôn mặt quen thuộc của thằng nhóc nhà giàu, Lục Khải Tầm đi tới.

“Nè, ngồi ở đây làm gì?”

Hắn nghênh mặt hỏi.

Lần này Cung Tẫn tỏ ra mừng rỡ chứ không hoạnh hoẹ như mấy lần trước. Cậu hỏi ngược lại Khải Tầm.

“Tôi muốn gặp con mèo họ Trương, anh ta có hẹn với tôi nhưng lại không đến.” Lục Khải Tầm thừa cơ hội tách biệt tình cảm của hai người họ. Trong lòng hắn thật tình không muốn tiểu Trương dính vào rắc rối của gia tộc hào môn lộng quyền, chẳng xem ai ra gì. Khải Tầm tự hỏi nếu bản thân làm vậy, liệu khi Trương Hạn biết có giận hắn hay không đây?

Nghĩ kỹ, Khải Tầm vẫn tự làm theo ý muốn của mình. Dù sao đi nữa hắn cũng thân thiết với Trương Hạn lâu hơn thằng nhóc này, chắc chắn sẽ là người được y chọn. “Tiểu Trương không muốn gặp cậu đâu. Cậu ấy bảo tôi nói lại với cậu, mau quay về biệt thự kia đi. Bọn thường dân chúng tôi không thích hợp để thiếu gia như cậu phải hạ mình chơi cùng.”

Máu nóng trong người Cung Tẫn bắt đầu sôi sục lên, rõ ràng đêm qua Trương Hạn còn ngoắc tay hứa với cậu là hôm nay sẽ đến, sao có thể nuốt lời như vậy. Cậu không tin con mèo đó là người không giữ chữ tín.

“Tôi không muốn gây sự lúc này, thế nên mau nói cho tôi biết nhà anh ấy ở đâu đi?”

Cung Tẫn hừ nhẹ, dù hơi bực bội nhưng vẫn từ tốn đáp lại.

“Đến nhà cũng không biết! Nè đại thiếu gia, nếu như tiểu Trương muốn làm bạn với cậu thì đã cho cậu biết nơi ăn chốn ở. Đằng này chỉ hẹn cậu ở nơi hẻo hút không ai để ý. Thử mình nghĩ lại xem!”

Khải Tầm nói xong, không thèm đợi Cung Tẫn trả lời đã huýt sáo, ngoảnh mặt đẩy xe rượu đi mất hút.

Đại thiếu gia cuối cùng cũng bị mấy lời đó của Khải Tầm làm cho lòng tin nhiễu loạn. Một đứa trẻ như Cung Tẫn làm sao phân biệt được lời nói thật với lời nói đùa cách nhau chưa đầy gang tay. Cậu nửa tin nửa ngờ, nhưng người cần gặp thì mãi không gặp được, chỉ biết lủi thủi quay về Cung gia trong ấm ức. Về đến nhà, Cung Tẫn vẫn theo lối cũ chui vào. Bất ngờ thay, khi ngẩng mặt lên, trước mặt cậu là cái bóng cao lớn của bà cả.

Ánh trăng khuya khoắt, là thời điểm làm ăn của các sòng bạc chui ở Giang Châu. Âm thanh xoè bài, đổ bạc cắc và các loại tạp âm khác đều có đủ. Sòng bạc của Quách Ca rất có tiếng tăm, chuyên cho vay nặng lãi. Vân Nhi thường xuyên túc trực nơi đây, có ai ngờ được dáng vẻ nhu mì thường ngày chỉ là vỏ bọc bên ngoài để đánh lừa thiên hạ. Bên trong không khác gì là kẻ nghiện bài bạc ăn tận vô máu. “Đặt nhanh lên đi, lề mề quá vậy.”

Vân Nhi đang cầu trời khẩn phật để được một bàn thắng gỡ gạc vì từ chiều giờ cô đã thua sạch túi.

“Lẹ lên đi.” Giọng điệu thúc giục xung quanh cuối cùng áp bức Vân Nhi hạ bài xuống bàn. Một con ách bích xui xẻo hiện ra trước mắt khiến Vân Nhi ngã quỵ. Cô lủi thủi bước ra thì bị đám người của Quách Ca chặn lại.

“Tiền nợ lẫn tiền lãi của mày khi nào tính trả đây?”

Vân Nhi lúng túng, vò đầu rồi quỳ xuống cầu xin: “Quách Ca cho em thêm vài ngày, em sẽ trả đủ mà?

Gương mặt của tên đó bặm trợn, hắn hung hăng bước tới bóp vào mặt của Vân Nhi, lớn tiếng: “Hôm nay mày không trả thì đừng hòng lết xác ra khỏi đây?”

Quách Ca móc ra con dao bén định là sẽ khắc tên lên gương mặt xinh đẹp của Vân Nhi. Cô ta la hét van nài, khóc lóc khàn tiếng, khi đó từ đâu xuất hiện một người đàn ông vứt một xấp bạc trước mặt Quách Ca.

“Nhiêu đây chắc là đủ rồi chứ?”

Đột nhiên thoát chết trong gang tấc, lúc ra khỏi sòng bạc Vân Nhi dập đầu tạ ơn người đàn ông đã cứu mình. Cô không ngừng nói “đa tạ, tôi nhất định sẽ lấy ơn báo đáp” với ân nhân.

Người đàn ông quay lưng lại nhe răng cười, lộ ra hàm răng vàng ghê tởm, rồi nói: “Nói thì phải giữ lời đấy!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc