Trước chuyến đi công tác ở Dương Xuyên, ông Cung giao việc cho bà cả, yêu cầu bà ta phải mời bằng được đoàn hát kịch hay nhất ở Giang Châu biểu diễn trong ngày sinh nhật lần này của bà hai. Thân phận cao quý như đại phu nhân đây, mà lại phải tận tụy lo liệu cho vợ lẽ của chồng. Trong khi ngày sinh thần của bà ta, có bao giờ ông Cung để tâm tới.
“Lão gia yên tâm, nhất định em sẽ tổ chức bữa tiệc lần này thật chu đáo, không để em hai phải chạnh lòng.”
Đôi môi đỏ mọng mỉm nhẹ gượng gạo, bà cả đang cố gắng không để cảm xúc thật hiện lên mặt. Bà từ tốn khoác áo vest cho ông Cung và tiễn ông ra xe. Khi bóng chiếc ô tô vừa ra khỏi cổng chính, nụ cười ôn nhu vụt tắt trên gương mặt của bà cả, thay vào đó là ánh mắt đố kỵ và bức bối mà không làm gì được.
Từ lúc ở miếu Quan Âm, bà cả đã chú ý đến sắc mặt có vẻ là lạ của bà hai. Cô ta từ lúc trở về nhà, suốt cả hôm qua không nói một câu nào với mọi người. Đôi mắt ánh lên vẻ thất thần, tai nghe mà như không, mọi người nói chuyện phiếm cũng chẳng thấy bà hai phản ứng gì, đầu óc cứ để đi đâu không biết.
Trong lúc dùng bữa, bà cả cố ý thăm dò.
“Từ lúc kết thúc buổi từ thiện đến giờ, hình như em không được khỏe. Có cần chị gọi bác sĩ đến để khám cho em không?”
Sống kiếp chồng chung, hiếm khi thấy ai đối đãi với ai thật lòng. Tâm thế dè chừng luôn trập trùng mọi lúc, chẳng thể tin ai ngoại trừ bản thân mình. Đến cả tam phu nhân cũng ngạc nhiên về lòng tốt đột xuất của bà cả.
Thấy vậy tam phu nhân nhảy vào cướp lời: “Chị hai được lão gia dẫn đi xem hát kịch suốt đêm. Không mệt mới là lạ.”
Bà hai mím môi cố nuốt trọng hạt cơm trong miệng rồi mới đáp.
“Em không sao, có lẽ do trái gió trở trời nên hơi mệt chút thôi. Nghỉ ngơi một lát sẽ khoẻ lại ngay.”
Nói rồi bà hai đặt đôi đũa xuống bàn, cúi đầu xin phép về phòng trước. Cả bàn đầy thức ăn cũng không thấy bà động đũa gắp một miếng nào.
Khi cửa phòng đóng lại, bà hai từ từ ngồi vào bàn trang điểm được chế tác bằng gỗ mun đen quý hiếm từ thời đế vương. Kéo ngăn tủ thứ nhất, bà hai lấy ra một cái hộp sắt đã cũ. Trong hộp là một cây trâm kết bằng ngọc bích, tuy không mấy giá trị nhưng đó là vật định tình, là lời hẹn ước mãi mãi không thể nào thực hiện được. Chợt, đôi mắt bà ngấn lệ, những giọt nước long lanh đọng trên hai hàng mi cong được chuốt kỹ. Nhìn vào kỷ vật này, lòng bà lại chộn rộn nhớ đến người đó, bà nắm lấy trâm ngọc, giữ chặt trước lồng ngực như vật trân quý sợ đánh mất. Những kỷ niệm xưa cũ lại vô thức ùa về trong sự dằn vặt chẳng thể tỏ cùng ai. Mười năm trước.
Nhị phu nhân khi ấy còn là tiểu thư đài cát, là cháu gái của Quý phi ở triều đại quân vương. Năm đó, vào dịp sanh thần của Hoàng Thái hậu, cả hậu cung đều đến tham dự yến tiệc. Thái hậu rất mê ca kịch đa thể loại nên đặc biệt mời đoàn hát nổi tiếng Bạch Hoa Sơn về để phục vụ. Khi đó Quý phi là nương nương được sủng hạnh nhất, nên được đặc cách dẫn cháu gái theo cùng.
Khi vở kịch bắt đầu, đôi mắt hạnh của tiểu thư đã sớm để ý đến nam nhân phụ diễn. Dáng người cao gầy, chất giọng mềm mỏng như thước vải lụa đào, dung hòa cùng với điệu múa cương nhu rõ rệt. Chắc hẳn phía sau lớp phấn dày đó, là một người vô tuấn tú.
Sau khi kết thúc màn diễn, bà đã lén chạy ra ngoài để gặp mặt.
Vị tiên sinh đó ngượng ngùng khi chạm mặt với nữ nhân xinh đẹp. Trông bộ dáng thích mà không dám ngỏ. Thấy vậy, bà càng bạo gan hơn, lấy chiếc khăn gấm có thêu tên “Tát Lan” dúi vào tay người nọ, hai má ửng hồng, bà vụt chạy vào bên trong. Kể từ đó, tình cảm của đôi uyên ương bắt đầu nảy sinh, họ thường xuyên lén lút gặp nhau hết lần này đến lần khác. Đến khi Quý phi phát hiện ra, lập tức mối quan hệ không môn đăng hộ đối này bị ngăn cấm, buộc phải chấm dứt.
Sau khi triều đại sụp đổ, bà và vị tiên sinh ấy cũng không còn gặp lại nhau. Một thời gian sau, bà được gả cho Cung Bách Hạo, trở thành nhị phu nhân danh giá. Nước mắt thấm đẫm cả khuôn mặt xinh đẹp. Hồi tưởng lại mối tình dang dở ấy khiến bà hai không khỏi nghẹn ngào, bà thốt lên tên của người mình thật sự yêu trong vô thức: “Liên Bá, em có lỗi với anh!”
“Em hai!”
Đột nhiên, giọng của bà cả cất lên ngay sau lưng khiến hồn bay phách tán. Không biết bà ta đã vào phòng từ lúc nào, khiến cho nhị phu nhân không kịp trở tay. Những giọt lệ vẫn còn đọng trên đôi mắt hoe đỏ. Đôi tay run rẩy làm rơi luôn cây trâm xuống tấm thảm nhung, đúng vào tầm mắt của bà cả.
“Chị xin lỗi, lúc nãy chị có gõ cửa nhưng không thấy em trả lời. Sợ là có chuyện, nên chị vào xem thử. Em không sao chứ?”
Miệng tỏ ra quan tâm, ân cần lo lắng cho bà hai, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cây trâm ngọc.
“Chị cả đến tìm em có chuyện gì không?” Bà hai vội vàng cất ngay chiếc hộp vào lại ngăn tủ.
Bà cả quan sát từng cử chỉ, đánh giá nét mặt của bà hai một lúc.
“Lão gia căn dặn chị là phải chăm sóc em cẩn thận, ở nhà này em là người được lão gia để tâm nhất mà!” Bà cả đặt chén tổ yến vừa mới chưng còn nóng hổi lên bàn cho bà hai.
Nghe vậy, bà hai thoạt nhìn chén tổ yến thơm ngon, đột nhiên cảm thấy bất an. Bà cả mỉm cười, dặn bà hai mau ăn hết chén yến kẻo nguội rồi đi ra ngoài.
Vừa đến cửa, bà ta bất ngờ quay lại, đột ngột hỏi: “Liên Bá là người quen của em sao?”
Bà hai bị hỏi bất ngờ, trả lời ấp úng, hai mắt cũng không dám nhìn thẳng. “Chị nói gì vậy? Em... em không biết người đó.”
Bà cả thầm phấn khích. Trước khi vào Cung gia, bà nghe được bà hai đã từng qua lại với đào hát. Xem điệu bộ lúng túng kia thì chắc chắn những gì bà ta nghi ngờ là sự thật.
“Chắc là chị nhầm. Em nghỉ ngơi đi nhé!”
Như vậy, bây giờ bà ta đã nắm được điểm yếu của kẻ địch trong lòng bàn tay rồi. Khi cánh cửa phòng khép lại cũng là lúc một cánh cửa khác mở ra chuỗi ngày không mấy êm đềm ở Cung gia.
Nói đến Liên Bá tiên sinh, ở buổi từ thiện ông hứng gió từ sáng sớm lạnh giá, đến giữa ban trưa lại chịu cái nóng oi bức, thời tiết thay đổi đột ngột nên cứ ho suốt, lồng ngực thì đau từng cơn âm ỉ. Chỉ ngân lên một câu hát ngắn cũng quá khó khăn.
Tuy sức khỏe yếu nhưng điều đó có là gì so với việc để người tình xưa chứng kiến cảnh tượng ông phải giành giật từng hạt gạo với đám đông.
Liên Bá trầm ngâm suy ngẫm.
Lúc trước nếu như Quý phi không ngăn cấm, có lẽ bây giờ Tát Lan đã phải gánh chung cảnh khổ này với ta.
“Sư phụ, người ăn chút cháo rồi uống thuốc.”
Vân Nhi đẩy cửa, bưng cả thuốc và cháo trắng vào cho thầy mình.
“Cả đêm qua con đã đi đâu vậy? Từ lúc ở Phụng vũ đài trở về đã không thấy con nữa.” Liên Bá gằn giọng tra hỏi.
“Con... Con đi gặp người quen cũ nên đã về hơi muộn. Thưa sư phụ.” Vân Nhi cúi thấp đầu xuống, hay tay bấu vào vạt áo.
''Vân Nhi, mới đó con cũng sắp bước sang mười tám. Ta nghĩ đã đến lúc phải tìm một nơi tin cậy, để con an phận rồi. Khụ... khụ.”
Liên Bá lo lắng cho Vân Nhi, cô là đệ tử không có tài năng nghệ thuật nhưng lại rất giỏi may vá. Ngặt nỗi điều ông lo sợ chính là cái tật đỏ đen của cô ta. Nếu chịu sửa đổi thì sau này cũng có thể trở thành bà chủ tiệm may kiếm sống qua ngày, không tệ chút nào.
Vân Nhi bĩu môi, ánh mắt cũng rũ xuống theo.
“Sư phụ, con vẫn chưa muốn rời xa người, càng không muốn xa Chi Tử viện. Tiểu Trương còn nhỏ như vậy, nếu con lấy chồng ai sẽ lo cho hai người đây?”
Cơn ho mạnh gây tức lồng ngực.Vân Nhi chạy đến rót trà cho ông ấy, bất chợt đôi mắt cô va vào chiếc khăn được vắt trong lớp áo trường bào của Liên Bá.
Dấu chấm hỏi hiện ra trong đầu. Đó chẳng phải là của nữ nhân sao?
Trương Hạn đứng bên ngoài nghe được cuộc nói chuyện của hai người. Cảm thấy xót xa vô cùng. Từng câu từng chữ của Vân tỷ khiến y đau lòng, chị ấy sao lại hy sinh hạnh phúc của bản thân để lo cho cậu.
Đẩy cửa đi ra, Vân Nhi nhìn Trương Hạn ngồi thừ người ở bậc thềm, cô vỗ mạnh vào vai y.
“Không lo đi luyện tập mà ngồi ở đây ngẩn ngơ cái gì vậy?”
“Em đã luyện cả buổi, tay chân rã rời hết rồi!”
Trương Hạn giương đôi mắt to, tròn xoe và đen láy nhìn Vân Nhi, ngập ngừng hỏi cô.
''Vân tỷ, sư phụ sẽ gả chị đi thật sao?”
“Hơ, giỏi nhỉ! Em học ở đâu thói nghe lén vậy?” Vân Nhi vuốt vuốt bím tóc, tiếp tục nói:
“Ở đây có ai xứng với chị đâu chứ! Toàn là nam nhân bần hàn, làm sao lo cho chị một cuộc sống sung túc được. Nếu bị gả đi, nhất định phải gả cho người thật giàu và bản lĩnh.”
Lắng nghe Vân Nhi nói về ước mộng hão huyền càng làm cho y tò mò hơn.
“Vậy người giàu họ có xấu không? Em nghe Khải Tầm nói, người giàu chẳng có ai tốt hết.”
Vân Nhi ôm bụng cười, đôi vai gầy run lên như nhành hoa bị gió thổi lay. Một vài giây sau, cô liền đáp:
“Điều đó có quan trọng nữa sao, nếu như em có thật nhiều tiền, trở thành người tốt hay xấu là do bản thân tự lựa chọn. Em sẽ không cần sống trong đói khổ hay vất vả như bây giờ nữa.”
Nhắc đến giàu nghèo, giọng cô bỗng dưng trầm hẳn một bậc.
Đôi lời này thật khác xa với lúc nãy quá!
Danh vọng và tiền tài đâu phải lúc nào cũng là lựa chọn tốt nhất. Đôi lúc phải chịu cảnh tù túng đến nghiệt ngã. Có khi phải đánh đổi sự tự do, hoặc tệ hơn là mạng sống của chính mình.
Như thường lệ, đại thiếu gia quen chân trốn nhà đi chơi vào lúc trăng non lên cao. Lần này cậu quay lại nơi lần đầu gặp tên con mèo họ Trương ở góc đường vắng hôm trước. Ở nhà cả buổi nhỏ Khả Di toàn bám lấy cậu, chơi với con gái chẳng có gì thú vị.
Lục Khải Tầm ngoài việc ở nhà buôn bán rượu ra, hầu như ngày nào cũng chạy sang Chi Tử Viện làm phiền Trương Hạn khiến y phát ngấy, dù bị đuổi đi bao nhiêu lần nhưng hắn vẫn nhất mực không rời y nửa bước.
“Ai chọc cậu hay gì mà nhìn mặt thảm vậy tiểu Trương?” Khải Tầm hỏi. Lẽ ra ở độ tuổi của Trương Hạn, những đứa trẻ khác thường vô tư, vô lo vô nghĩ. Nhưng Trương Hạn thì khác, đôi khi suy nghĩ của y còn trưởng thành hơn Lục Khải Tầm.
Trương Hạn nhìn lũ mèo hoang, nhớ lại những lời Vân tỷ nói lúc chiều thực ra cũng có lý lắm chứ!
“Khải Tầm này, cậu đoán xem sau này tôi có thể trở thành người có địa vị không?” Trương Hạn hỏi.
“Ây dô! Tiểu Trương nhà ta nay đã lớn rồi sao.
'' Khải Tầm ngẩng đầu, vừa trêu chọc Trương Hạn, vừa hùa theo y. Hắn dõng dạc phán: “Đương nhiên! Tôi tin chắc tương lai cậu sẽ nổi tiếng và kiếm được bộn tiền nữa.”
Mặc dù Khải Tầm không hiểu tại sao y lại quan tâm đến vấn đề này, do muốn lấy lòng nên hắn hùa theo cho vừa ý Trương Hạn.
“Tiểu Trương, hát một bài cho tôi nghe đi.”
Lời đề nghị đột ngột của Khải tầm cũng làm Trương Hạn nổi hứng, y phủi tay đứng ngay hàng thẳng lối. Chỉnh âm giọng mượt mà, cất lên tiếng ca ngây ngất vang xa giữa đêm thanh vắng.
Lúc này, trên người Cung Tẫn mặc quần áo ngủ, chạy nhanh đến nơi trú ngụ của mấy con mèo hoang. Thật may mắn khi đến nơi, cậu thấy Trương Hạn đang thả hồn vào lời hát. Cung Tẫn cũng thả mình vào theo, miên man trong khúc ca của Trương Hạn.
Đáng ghét hơn hôm nay lại có cái tên lần trước đi cùng với y nữa. Đúng là phá đám!
Đại thiếu gia đến gần gọi to.
“Ê con mèo họ Trương kia, gạo lần đó có đủ ăn không?”
Khải Tầm nghe tiếng gọi, xoay người qua đầu tiên. Hắn ta thấy Cung Tẫn liền nhíu lại như gặp kẻ thù. Khác với ánh mắt đối với Trương Hạn, đầy dịu dàng và thích thú.
Trương Hạn cũng không kém cạnh, y bày ra vẻ mặt lạnh lùng, dùng ánh mắt sắc lẻm như muốn xiên người mà nhìn thẳng vào tên nhóc nhà giàu đó.
“Đại thiếu gia không ở nhà ngủ, chạy ra đây làm gì?”
Đột nhiên Khải Tầm chen ngang, không để cho Cung Tẫn có cơ hội trả lời.
“Gạo không đủ thì mắc mớ gì tới bọn nhà giàu các người?”
“Hứ, ai thèm làm bạn với hắn chứ.” Khải Tầm và Cung Tẫn đều đồng thanh, luôn cả động tác khoanh tay tỏ vẻ ghét bỏ cũng đồng điệu.
Đến Trương Hạn cũng bó tay với hai người này, cuối cùng y đành nở một nụ cười tươi như ánh mặt trời lấn át cả màn đêm tối mịt. Cái tên nhóc đó thừa biết nhỏ tuổi hơn Trương Hạn, ấy vậy mà lần nào cũng không biết dùng kính ngữ.
“Này đại thiếu gia, không phải cậu nên gọi tôi một tiếng anh cho phải phép hay sao? Có muốn bị cốc đầu không?”
Chất giọng dịu dàng kết hợp với thái độ hăm he, cứ như sự trêu chọc của Trương Hạn khiến cho Cung Tẫn khoái chí lắm.
Lục Khải Tầm nhìn thấy Trương Hạn đối đãi ngọt ngào với tên nhóc đó là ruột gan nóng bừng lên, hắn chỉ có thể giậm chân trơ mắt đứng nhìn mà không thể làm gì.
Khải Tầm phán xét kẻ thù của mình không phải dạng vừa, nếu cứ để tiểu Trương của hắn tiếp xúc mãi với thằng nhóc đó chắc chắn có ngày hắn sẽ mất đi lợi thế, sợ mình sẽ bị lãng quên mất thôi.
Lục Khải Tầm cứ hậm hực như thế, mà quên luôn rằng mình lớn thế này lại đi ghen với một đứa trẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)