Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trương Hạn trở về một mình trong đêm tối. Cổng gỗ của Chi Tử Viện qua nhiều năm dầm mưa dãi nắng đã bạc màu, có dấu hiệu bị mối mọt và mục nát Lúc Trương Hạn đẩy vào, chiếc cửa kêu lên kẽo kẹt, âm thanh nặng trĩu đến mức chói tai.
Khi Trương Hạn quay người lại, đập vào mắt là khuôn mặt của Lục Khải Tầm. Không biết từ lúc nào hắn đã đứng sau lưng y, còn đang nhìn y chằm chằm, ấn đường nhíu chặt lại.
Ôi trời!
Trương Hạn giật nảy người, sợ còn hơn là phải gặp ma.
“Cậu làm gì ở đây giờ này vậy? Muốn dọa chết tôi sao?”
''Câu đó tôi hỏi cậu mới đúng đó, cậu đi đâu giờ này mới về?” Lục Khải Tầm tra hỏi.
Trương Hạn lườm người trước mặt một cái. Thầm cảm thán nhiều khi sư phụ Liên Bá còn không quản y nhiều bằng cái tên Khải Tầm này, sáng trưa chiều tối lúc nào cũng thấy hắn đến làm phiền. Nếu Trương Hạn là nước, Khải Tầm chắc hẳn là cá, thiếu y một chút thôi là giãy lên đành đạch. Tính ra thời gian Khải Tầm ở Chi Tử Viện có khi còn nhiều hơn ở quán rượu nhà hắn.
''Tôi đi đâu cũng cần phải báo cáo với cậu sao? Nhà thì không về, tối khuya còn luẩn quẩn ở đây làm cái gì?”
Lục Khải Tầm chột dạ, bắt đầu vận dụng hết công năng của não bộ hòng nhanh chóng nghĩ ra câu trả lời đối phó.
''Do đi chơi với lũ bạn về trễ nên tôi bị nhốt bên ngoài... May... May mà có Liên Bá tiên sinh rộng lượng cứu vớt, cho tôi ngủ nhờ một đêm đó.''
Trương Hạn dí sát vào tròng mắt đang nói dối của Khải Tầm: “Sư phụ đúng giờ này là đã nghỉ ngơi rồi. Làm sao cứu vớt được cậu?”
Khải Tầm cười “hè hè” khi bị lật tẩy. Hắn ta thú thật là do bắt gặp Vân Nhi mới đi chơi bạc về nên đã thoả thuận sẽ không tọc mạch lại với Liên Bá.
“Vậy tối nay cậu ngủ ở kho củi đi.” Trương Hạn liếc hắn, phủi áo, quay người bỏ vào phòng ngủ.
Khải Tầm thấy Trương Hạn không thèm quan tâm mình, có chút ủy khuất, nắm vai áo của y, kéo lại.
“Tiểu Trương! Cậu nỡ nhìn thấy anh em thân thiết của mình bị muỗi đốt hay sao?” Đôi mắt nai tơ của hắn cố nặn ra vài giọt nước mắt, muốn Trương Hạn động lòng trắc ẩn mà cho hắn được ngủ chung.
Trương Hạn coi thân thể như ngọc như ngà, không thể dễ dãi để ai muốn ngủ chung cũng được. Mặc dù chưa đạt đến độ tuổi gọi là trưởng thành, nhưng từ nhỏ y đã rất xem trọng sự riêng tư cá nhân.
Trương Hạn hất bàn tay của Khải Tầm đang đặt trên vai mình ra, mắng hắn vài câu rồi vẫn tiếp tục thẳng tiến về phía phòng ngủ, mặc cho Khải Tầm đuổi theo léo nhéo sau lưng, cuối cùng không được Trương Hạn mủi lòng đồng ý, vẫn phải lủi thủi chịu cảnh một mình ở kho củi, rớt nước mắt nghĩ đêm nay thế nào cũng bị muỗi đốt đầy người.
Lối về phòng ngủ của Trương Hạn phải đi ngang qua hai căn phòng của Vân Nhi và sư phụ. Đêm xuống, bên ngoài văng vẳng tiếng dế kêu nơi bụi cây, tiếng lá xào xạc dưới ánh trăng mờ ảo nghe có chút rợn người. May mắn thay, phòng của Liên Bá vẫn còn sáng đèn, Trương Hạn thở nhẹ ra một hơi, lén nhìn một chút, thấy sư phụ vẫn đang cặm cụi viết khúc nhạc mới.
Mấy ngày trước, Trương Hạn để ý thấy sắc mặt của sư phụ không được tốt lắm, căn bệnh ho dai dẳng của ông cứ tái đi tái lại, ho mãi không dứt.
Trương Hạn hơi cúi người xuống, ngồi xổm gần mép cửa lắng tai nghe. Khi Liên Bá cất giọng lên hát thử vài câu, Trương Hạn thầm cảm thán, dù đã nghe sư phụ ca nhiều lần, nhưng không thể phủ nhận ông ấy có chất giọng trời ban, vàng ngọc đầy nhà cũng không mua nổi.
Trương Hạn nhắm mắt lại, để cho thính giác chi phối, y có cảm giác khúc nhạc này mang đến cho mình thứ cảm xúc kỳ lạ quá!
Vừa bước chân đến cửa ngoài, Trương Hạn phát hiện thì ra kẻ khả nghi chính là Liên Bá. Nhưng không chỉ có một mình sư phụ ở đây, đối diện với ông ấy hình như là một người phụ nữ. Trương Hạn ráng mở to mắt quan sát người nọ, nhưng cô ta đứng ở góc khuất, còn ngược sáng nên không thấy rõ được đường nét gương mặt, ngoài sống mũi rất thẳng, y chỉ nhìn thấy lấp ló bộ trang phục chắc hẳn là đồ đắt tiền, dưới ánh trăng mờ, chất liệu của bộ váy sườn xám lộ rõ độ bóng, chỗ vạt xẻ tà kéo dài tới tận đùi không giấu được nước da trắng ngần. Trên bàn tay của người nọ còn đeo rất nhiều trang sức sáng chói, làm mắt Trương Hạn cũng phải lóe lên.
Có vẻ bầu không khí trầm tĩnh, y cảm thấy hai người dường như đã quen biết từ lâu. Người phụ nữ bỗng nhiên ôm chầm lấy sư phụ Liên Bá.
“Tôi xin lỗi?” Người phụ nữ oà khóc.
Liên Bá vỗ nhẹ vào lưng bà ấy, nghiêm nghị trả lời: “Chuyện qua lâu rồi, tôi không còn để ý đến nữa. Bây giờ hai chúng đã khác xưa, tôi vẫn hy vọng cô luôn được vui vẻ hết đời này.”
Trương Hạn nhích chân về trước để nghe rõ hơn, nhưng vô tình giẫm phải vài chiếc lá khô tạo ra âm thanh loạt xoạt. Liên Bá thấy tiếng động liền nhận ra có người ở gần đây, ngay lập tức ra hiệu đuổi đối phương đi. Sau khi bà ta khuất bóng rồi, ông cũng đóng chặt cửa Chi Tử Viện rồi quay về phòng.
Trương Hạn liếc theo hướng đi của ông, tay vẫn ôm chặt miệng, không dám nhúc nhích sợ bị phát hiện. Cuối cùng thấy bóng dáng sư phụ khuất hẳn mới thở phào nhẹ nhõm.
Mãi một lúc sau Trương Hạn mới dám trở về phòng của mình, buổi tối hôm nay đúng là lạ. Ban đầu y dự định sẽ cho lũ mèo ăn no rồi về nhà đánh một giấc đến sáng. Thế mà mọi chuyện lại không như ý muốn chút nào, chập tối thì đụng phải nhóc con nhà giàu mít ướt, xong tới phiên tên Khải Tầm bám dai như đỉa đói. Khuya lại bắt gặp sư phụ lén lút với một người phụ nữ lạ mặt. Trương Hạn trằn trọc thở dài, cuối cùng vì mệt quá cũng chìm vào giấc ngủ sâu tới tận trưa hôm sau.
Mặt trời đã lên cao tít tới tận ngọn đồi, Trương Hạn mới ưỡn người vươn vai ngồi dậy. Mắt lờ đờ nhận định đây là lần ngủ nhiều nhất trong năm của mình. Đẩy cửa gỗ lững thững đi ra, Trương Hạn bây giờ để ý mới thấy Chi Tử Viện hôm nay trống huơ trống hoác. Sư tỷ và sư phụ cũng không thấy đâu. Mọi lần nếu Trương Hạn thức dậy vào giờ này, đều sẽ bị Vân tỷ mắng cho một trận.
Bữa nay sao lại im ắng đến lạ. Khó hiểu quá?
Bụng Trương Hạn đột nhiên đau quặn lại. Không còn hơi sức quan tâm nhiều hơn nữa, y chạy ngay vào nhà vệ sinh.
“Tiểu Trương... tiểu Trương. Cậu đâu rồi?” Lục Khải Tầm la lớn, đôi mắt dáo dác tìm kiếm Trương Hạn.
Nghe thấy cái giọng oang oang của Khải Tầm, Trương Hạn đang giải quyết nỗi buồn thầm chửi thề trong lòng, đến đi nhà xí mà cũng không yên. Nói vậy nhưng Trương Hạn vẫn sợ Lục Khải Tầm lo lắng, chạy vội ra ngoài còn không kịp cột lại chun quần. “Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, sao cậu còn ở đây?” Trương Hạn nhăn nhó ngái ngủ.
“Mọi người đang đợi ở miếu Quan Âm kìa kìa, mau đi thôi!” Khải Tầm thấy Trương Hạn còn chưa tỉnh táo, vẫn mắt nhắm mắt mở, mặt ngây ra, hắn cười cười nắm tay y lôi đi.
Miếu Quan Âm được coi là nơi linh thiêng nhất ở Giang Châu, mọi năm ba vị phu nhân đều đến đây để cầu an cho gia đình, ngoài ra còn tổ chức buổi từ thiện hoành tráng. Thực ra nói là từ thiện nhưng mục đích chính là đánh bóng danh tiếng. Dân tình nghe tin kéo nhau đứng chờ từ sáng sớm, người thì gục mặt xuống, người thì nằm dài ra đất vì mệt. Các tay phóng viên của mấy tờ nhật trình nổi tiếng đều được mời đến, họ luôn tay bấm nút chụp hình không ngừng nghỉ. Chưa hết, khi ba bà phu nhân lần lượt lên bục trả lời phỏng vấn, đám phóng viên càng bu kín lại. Dân chúng nhìn nhau thở không ra hơi dưới cái nắng gay gắt, chẳng biết mấy túi gạo chất chồng ở đằng kia đến khi nào mới được trao đến tay.
Nhiều người không kiềm chế được đã đứng dậy, sấn sổ tiến đến nơi ba vị phu nhân đang đứng. Nhìn gần, hoá ra toàn là những gã đàn ông hùng hổ, mặt mũi dữ tợn, họ nhào tới đòi phát gạo, mặc cho cảnh vệ can ngăn.
“Bao giờ mới xong đây hả, chúng tôi đã đến đây từ rất sớm, đến khi nào mới bắt đầu phát lương thực đây?”
“Đúng rồi đó, bao giờ chúng tôi mới có gạo?''
''Mau lên đi.''
''Nhanh phát đi.”
Dưới bục, đám người bất bình bắt đầu xô đẩy nhau. Giọng người này đè lên người kia, tạo thành thứ âm thanh hỗn tạp đinh tai nhức óc. Bà cả thấy tình hình hỗn loạn, nhanh chóng cho gia nhân bắt đầu phát gạo. Song, bà nở nụ cười không thể nào thật hơn, giả lả nói lớn.
“Thứ lỗi vì đã để bà con đợi lâu như vậy, chúng tôi sẽ bắt đầu phát ngay.” Lúc này từng dòng người chen chúc nhau ồ ạt tiến lên, trong đó có cả Vân Nhi và Liên Bá cũng bị kẹt cứng trong đám đông để lấy gạo. Nếu Chi Tử Viện ngày hôm nay không giành được phần nào, có nghĩa là mấy ngày sau họ sẽ phải chịu đói, nên dù thế nào ít nhất cũng phải lấy được một túi. Đúng lúc đó Trương Hạn và Khải Tầm đến nơi, chứng kiến cảnh tượng tranh giành như vậy, không khỏi thắc mắc. “Người giàu khi làm từ thiện đều để cho dân chúng giành giật nhau như vậy sao?” Chật vật một hồi thì hai người kia cũng lấy được ba túi gạo, mỗi túi đo được khoảng ba gang tay, ước chừng đủ cho vài tháng ăn uống tằn tiện. Những đêm đoàn kịch hát lót ở Phụng vũ đài, thật sự còn không đủ cho một tuần ăn.
Trương Hạn từ xa chạy đến, cuối cùng cũng len được vào chỗ Liên Bá đứng.
“Sư phụ, hay là để con lại đó lấy thêm cho người nha?”
“Không cần đâu tiểu Trương, đông người như vậy không lên kịp nữa đâu. Nhiêu đây cũng đủ rồi, hết thì chúng ta tìm cách khác. Mau về thôi.”
Mặc dù nói vậy, nhưng giọng Liên Bá hiện rõ sự bất lực, xen vào đó là nỗi lo âu cả đoàn kịch lần nữa rơi vào cảnh khổ sở. Cổ họng ông bật ra vài tiếng ho khàn đặc.
“Sư phụ không khoẻ ở đâu ạ? Có cần con đi tìm thầy thuốc cho người không?”
Vân Nhi đỡ túi gạo trên tay Liên Bá, một mình ôm hết vào người.
Liên Bá quơ tay ra hiệu không cần, giành lại một túi từ tay Vân Nhi. ''Mấy hôm nay trở gió, người già cảm mạo là chuyện bình thường. Mau về thôi.” Trương Hạn đoán do tối qua gặp người phụ nữ đó nên sư phụ bị bệnh. Y cắn cắn môi, thật tâm muốn thay sư phụ làm điều gì đó có ích cho Chi Tử Viện.
“Sư phụ và đại tỷ về trước đi, con với Khải Tầm sẽ về sau.” Khải Tầm nghe vậy cũng hơi ngơ ngác, nhưng rất nhanh gật gù tuân theo Trương Hạn.
Liên Bá bụm miệng ho khan, tiếng ho ngày càng khàn đặc. Ông gật đầu ý bảo Trương Hạn lo về sớm để còn tập luyện. Song, Liên Bá quay lưng cùng với Vân Nhi trở về nhà.
Còn Trương Hạn ở lại, y xắn tay áo lên, kéo Khải Tầm len vào trong đám đông. Khải Tầm muốn ngăn cũng không được, đành dùng thân thể cao lớn hơn mà che chắn cho Trương Hạn. Y chen vào, luồn lách qua những kẽ hở của dòng người, với tay muốn lấy túi gạo đang để ở trong giỏ đan mây lắm, mà cứ bị mấy tên bự con kia chen ngang không cách nào chạm vào được.
Không biết là duyên hay nợ, nhưng trong tiếng ồn ào của đám người phàm phu tục tử, Trương Hạn chợt nhận ra một giọng nói quen thuộc ở phía đằng sau: “Ê, con mèo họ Trương kia.”
Trương Hạn xoay người lại, Khải Tầm cũng nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Thực ra Trương Hạn không nhìn, nghe tiếng cũng đủ nhận ra đây là nhóc con mít ướt đi lạc đêm qua đây mà.
“Cậu ta làm gì ở đây vậy nhỉ?”
Trương Hạn tự hỏi như vậy, nhưng nhanh chóng cảm thấy trước mắt phải lo nghiệp lớn cái đã rồi hẵng nhận người quen sau cũng không muộn, nên không thèm quan tâm đến Cung Tẫn nữa, tiếp tục với cuộc chiến giành giật đồ ăn.
Đại thiếu gia Cung Tẫn nhíu mày, cậu tự hỏi tên mèo họ Trương đó sao mà phải khổ sở vì vài món lương thực như thế. Cậu luồn lách thân thể nhỏ bé của mình, đi vào miếu Quan Âm, tới nơi còn chất đầy gạo dùng hết sức lôi ra hai túi nặng nhất. Xem như là trả ơn con mèo đó vậy.
Ba vị phu nhân đang ngồi đàm đạo với các bậc tăng ni nên không để ý đến Cung Tẫn.
Một đứa lớn xác, một đứa mảnh khảnh mất cả đống thời gian cũng chưa lấy được túi gạo nào, đã vậy còn bị đẩy lùi ra tuốt phía sau. Lục Khải Tầm mệt đứt hơi kéo Trương Hạn lại, nhăn mặt tỏ ý muốn nói không thể giành được nữa đâu, bỏ cuộc thôi. Nào ngờ đâu, tên nhóc mít ướt mà Trương Hạn làm lơ lúc nãy lại xuất hiện trở lại như một vị thần. Cậu cầm hai túi gạo đưa tới trước mặt Trương Hạn, lòng bàn tay lúc này đã đỏ rát vì cầm đồ nặng.
“Lấy cái này đi.''
Câu nói không đầu không đuôi của đại thiếu gia làm cho bốn con mắt của Trương Hạn và Lục Khải Tầm chớp chớp vì ngạc nhiên.
“Cái này là...” Trương Hạn ngập ngừng hỏi.
“Nhìn các người khốn khổ quá, nên tôi đem đến cho đó.”
Cung Tẫn vênh mặt, vẫn là cái điệu bộ đáng ghét của con nhà giàu. Nhưng lần này Trương Hạn không thấy ghét nữa, chỉ thấy cậu ta cũng đáng yêu đó chứ, y không tự chủ mà nở một nụ cười sáng chói.
Hai tay đặt hai túi gạo xuống đất rồi quay đầu bỏ đi không nhìn lại, không biết vì nắng hay vì nụ cười sáng bừng của người kia mà đôi má của cậu tự nhiên hây hây đỏ.
“Cám ơn nhé nhóc!”
Trương Hạn nói với theo, bởi vì không nhìn thấy mặt Cung Tẫn nên không biết khoé miệng cậu ta vừa nhếch lên, mỉm cười thật nhẹ. Thật ra Cung Tẫn mới nãy còn tự hỏi khi nào sẽ gặp lại Trương Hạn, cậu rất muốn nhìn thấy y, bây giờ đã được ngay như ý nguyện. Không lẽ Quan Âm linh ứng đến vậy sao?
Lục Khải Tầm liếc nhìn Trương Hạn, thấy khóe mắt y hiện lên ý cười hiếm thấy, lòng hắn hơi khó chịu, dò hỏi.
“Cậu quen thằng nhóc nhà tài phiệt đó sao?”
“Phải, à không chỉ là tình cờ quen thôi. Đêm qua nó đi lạc nên tôi đã dẫn về nhà.”
À thì ra là đêm qua, khi Khải Tầm gặng hỏi thì y lại giấu hắn. Nhìn thằng nhóc đấy thật vênh váo, ăn nói thì không có kính ngữ, lũ người giàu đúng thật là... dạy con trẻ chẳng nên thân. Vậy mà Trương Hạn lại nhìn thằng nhóc đó lâu như thế, còn cười với nó, cảm ơn nó với biệt danh ''nhóc mít ướt'' nữa. Đúng là khó chịu thật! Trương Hạn quay qua thấy Khải Tầm cứ nhìn theo bóng lưng Cung Tẫn, gương mặt biến sắc khó coi. Y thúc vào hông hắn một cái rồi nói:
“Ngơ ra đó làm gì? Còn không mau ôm hai túi gạo đi về.”
“Cậu đừng có mà dính tới mấy đứa giàu có, người có tiền không tốt bụng vậy đâu.”
Lục Khải Tầm khẳng định như đóng đinh vào ván gỗ, âm điệu có chút hờn dỗi. Quan tâm làm gì khi lúc này lấy được gạo mới là chuyện tốt nhất, còn mấy cái khác Trương Hạn không để ý tới. Y vung vẩy cánh tay vui vẻ thẳng tiến về nhà không thèm trả lời Khải Tầm, mặc cho hắn ôm hai túi gạo vừa lẩm bẩm, vừa lẽo đẽo đi theo sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)