“Ngươi có chắc chắn không có dấu vết gì để lại chứ?” Đại phu nhân vòng tay trước ngực đứng trước ban công, hướng về nơi vô định ở phía xa xa.
Lưu Vũ là tay sai của bà ấy cũng đã nhiều năm, từng làm cho bà không ít chuyện. Hắn cúi đầu trả lời: “Đại phu nhân yên tâm, kể từ ngày mai sẽ không còn ai nhớ đến Chi Tử viện nào nữa.”
“Tốt! Tạm thời ngươi cầm số tiền còn lại và lánh ở nơi nào đi. Ta sẽ liên lạc sau.” Bà ta có vẻ hài lòng với kế hoach lần này. Khi này bà còn nói với lòng “dám uy hiếp ta sao? Để xem ả Tát Lan kia sau khi biết ngươi chết sẽ như thế nào? Hứ.”
Liên Bá qua đời, Chi Tử viện không nơi nương tựa. Chẳng ai nghĩ ra thảm cảnh này lại xảy đến bất ngờ như thế. Trương Hạn và Khải Tầm cùng nhau tìm kiếm xung quanh xem còn thứ gì dùng được hay không.
Khải Tầm bới từ phía này sang phía khác, lầu bầu không dừng: “Tất cả cháy thành than rồi cậu còn định tìm đến khi nào?”
Trương Hạn vẫn tiếp tục lùng sục trong đống đồ nát như đang mắc kẹt trong vô vọng. Liên Bá là chỗ nương tựa duy nhất của y, bây giờ ông ấy mất đi những thứ khác đều trở nên vô nghĩa. Trương Hạn loanh quanh một hồi vào đến nơi thư phòng lúc nào không hay, căn phòng ngày trước còn ra vào dâng trà, đọc lén những khúc hát dang dở của sư phụ. Có ai mà ngờ vũ khúc của sư phụ vừa hoàn thành lại đi đoạt mạng người.
Là ý trời hay do người?
Nước mắt cứ rơi mãi không ngừng đến đôi mắt cũng sưng húp lên. Trương Hạn thấy ngột ngạt nên muốn quay ra ngoài, khi y nhấc chân bước qua cây cột đang chắn ngang lối đi. Chợt, chân đá phải thứ gì đó ở dưới đất. Trương Hạn ngó xuống nhặt lên; là một cái hộp thiếc bị lửa cháy xém đen nhẻm một góc. Y mở ra xem thử bên trong là tấm vải cũ bọc chiếc vòng ngọc bích nhỏ xíu, lúc cầm lên còn ướm thử lên tay. “Hửm? Cái này dành cho em bé mà?”
Nỗi thắc mắc dấy lên trong đầu Trương Hạn “không lẽ mình đã từng đeo chiếc vòng này lúc nhỏ?” cứ tưởng là vật kỷ niệm của y được sư phụ cất giữ. Trương Hạn thông minh dò kỹ xung quanh chiếc vòng chắc chắn sẽ có khắc tên. Đúng như vậy nhưng là một cái tên lạ khác “Gia Hạo Hiên.”
Chi Tử viện làm gì có ai tên như vậy đâu chứ? Trương Hạn lén Vân Nhi cất chiếc vòng đó vào người, cậu quên là vẫn còn lá thư chưa kịp đọc đã chạy ra gọi Khả Tầm.
“Cậu quan hệ rộng rãi, có biết ai tên là Gia Hạo Hiên không?”
Khải Tầm ngớ người trả lời: “Chưa từng nghe đến.”
“Có vấn đề gì sao?” Khải Tầm thấy Trương Hạn cứ như người trên mây, gọi mấy tiếng mới thấy y đáp lại.
Trương Hạn lắc đầu “không có gì.” Đột nhiên y nghe tiếng gọi lớn của Vân Nhi.
“Tiểu Trương, mau đi thôi. Chúng ta phải rời khỏi nơi này ngay lập lức.” Trông Vân Nhi gấp gáp đến nỗi như sắp gặp tận thế.
“Mình đi đâu hả Vân tỷ?”
Vân Nhi sẽ dẫn y ra khỏi Giang Châu đến Dương Xuyên để ở nhờ nhà người quen của Liên Bá.
“Tỷ sẽ cố xin việc để trang trải mọi thứ và chăm sóc cho em thật chu đáo.” Vân Nhi sờ vào bầu má nhem nhuốc của y, xoa dịu nỗi lo sợ bên trong.
Trước khi rời đi lòng Khải Tầm trĩu nặng, hắn chẳng muốn tạm biệt Trương Hạn. Quen biết nhau nhiều năm, Khải Tầm luôn có tình cảm đặc biệt với y tự dưng đột ngột xa cách thật khiến cho hắn cũng muốn bỏ nhà theo chân y qua Dương Xuyên.
“Trương Hạn, cậu đi thì nhớ viết thư cho tôi thường xuyên đó. Tôi… Tôi sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để rước cậu về.” Khải Tầm sụt sùi, bịn rịn.
Trương Hạn bật cười, đánh vào vai Khải Tầm rồi vẫy tay tạm biệt hắn ta cùng với Vân Nhi lên đường.
Trên chuyến tàu đi về hướng nam. Chuyến hành trình cho cuộc sống mới sẽ mở ra ở thành Dương Xuyên. Khói tàu lửa ngược gió về phía bắc nơi của những kỷ niệm vui buồn bị bỏ lại.
Trông thấy Vân Nhi có chút bất thường, mặt trời còn chưa lên cao thì cô ta đã bắt chuyến tàu sớm nhất. Thấy vậy y quay đầu qua hỏi: “Sao chúng ta phải đi gấp vậy Vân tỷ?”
Vân Nhi quay tới quay lui giống như sợ ai phát hiện, cô thầm thì vào tai y: “Chúng ta mà chậm trễ thì sẽ bị Cung gia…” Vân Nhi ra dấu bị thủ tiêu cho Trương Hạn hiểu nếu như hai người không nhanh chân bỏ trốn. Việc trẻ nhỏ như Trương Hạn cứ hay tò mò đó cũng là chuyện thường tình. Đầu óc trống rỗng, Trương Hạn chẳng hiểu ra tại sao Cung gia phải truy đuổi mình. Khi này Vân Nhi kể rằng do Liên Bá và nhị phu nhân Cung gia có tình ý với nhau nên Chi Tử viện mới bị người ta đốt. Càng nói càng thấy vô lý, sư phụ Liên Bá của Trương Hạn là người quang minh lỗi lạc làm sao có chuyện bại hoại như vậy.
“Vân tỷ đừng nói như vậy, sư phụ không phải là loại người đó.”
Tự dưng tiểu Trương nhớ ra vài chuyện.
“Là bà ta đến tìm sư phụ trước.” Trương Hạn xụ mặt xuống, bĩu môi.
Vân Nhi ngạc nhiên làm sao Trương Hạn biết nhị phu nhân. Lúc này y mới kể thật đã từng nhìn thấy bà ta tới tìm sư phụ vào đêm khuya, còn phát hiện hai người nói chuyện riêng ở Phụng vũ đài. Bây giờ Trương Hạn mới khẳng định lại hoá ra nhà họ Cung cậy quyền ức hiếp người nghèo, làm cho y nhớ lúc Cung Tẫn đã mạt sát mình thậm tệ khiến trong lòng càng phẫn nộ dữ dội.
Vân Nhi quan sát thấy Trương Hạn thay đổi sắc mặt, bỗng nhiên cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau một chuyến đi dài ngồi trên tàu lửa cuối cùng cũng đến nơi. Hai người họ tìm đến đúng nơi ở của người quen của sư phụ Liên Bá, là một ông chủ quán ăn nhỏ. Nghe thấy tình cảnh đáng thương của cả hai, ông chủ Ngô cũng đành cho họ tá túc vài hôm.
“Ông chủ Ngô, có thể nào cho chúng cháu ở lại đến khi tìm được việc được không? Sợ rằng vài hôm e là…” Vân Nhi gắng sức cầu xin.
“Thôi thôi, vì sư phụ của các người lúc trước giúp tôi một số tiền nên bây giờ tôi mới trả ơn. Vài hôm là may rồi, không chịu thì đi qua chỗ khác mà xin. Đừng có xớ rớ ở đây, ảnh hưởng đến việc buôn bán của tôi.”
Hai từ người quen này gọi cho thuận miệng, thật ra cũng toàn là lợi dụng. Trương Hạn nhìn thấy mặt ông ta hung tợn còn có cả bộ râu cong ngoắc lên như lưỡi câu. Y tự hỏi làm sao mà sư phụ có thể làm thân được với con người này, y quay sang thúc nhẹ cùi chỏ vào người Vân Nhi rồi nói nhỏ nhỏ.
“Vân tỷ mình đi tìm nơi khác đi, em thấy người này không tốt cho lắm.”
“Suỵt, đừng có vô lễ, bây giờ chúng ta không còn nơi nào để đi nữa. Một lát chị sẽ xin ông ta ở lại làm việc coi như là làm công đổi lấy ba bữa cơm.”
Vân Nhi kêu Trương Hạn ra ngoài đứng chờ để ở lại năn nỉ ông chủ Ngô, Trương Hạn ngoan ngoãn nghe lời đi ra. Y ngồi ở bậc thềm vẽ nguệch ngoạc ra đất tầm khoảng cũng khá lâu, mới thấy Vân Nhi trở ra.
“Tiểu Trương, em mang hành lý vào trong trước đi. Chị có việc đi ra đây một lát tối chị sẽ về với em. Có được không?” Vân Nhi đặt tay lên đầu Trương Hạn, giọng hơi run nhẹ.
“Ông chủ Ngô, còn chỗ khác đàng hoàng hơn không?” Trương Hạn thật thà hỏi.
“Hứ, đã làm việc không công mà còn đòi hỏi. Lo mà nghỉ ngơi sớm, ngày mai bắt đầu làm việc.” Ông ta hét lớn vào mặt Trương Hạn khiến y run rẩy.
Ở đây giường không có, chăn mền cũng khôn. Mùi đất thì ẩm mốc nồng nặc, rơm rạ dày đặc với một mảnh tre rách nát. Trương Hạn ngồi co ro trong phòng tối òm, đợi Vân Nhi trở về đón mình mặc dù y không hiểu mấy lời lúc nãy của ông chủ Ngô cho lắm. Y ngồi mãi đến tối mịt, ngủ gật đau cả cổ cũng chưa thấy Vân Nhi trở lại. Trương Hạn có chút lo lắng đến bụng đói cồn cào, cũng may là có miếng bánh nướng khô ở trong túi vải, y lấy ra ăn để cứu lấy cơn đói.
Thật không biết Vân Nhi muốn gì sau khi bỏ lại Trương Hạn cho ông chủ Ngô. Cô ta tay xách đồ đạc ngồi hưởng thụ ăn uống ở một thực quán đẹp đẽ, trên bàn có món ngon đầy đủ. Đã thế còn thuê chỗ ngủ tươm tất, sau khi ăn no Vân Nhi suy tính mình sẽ làm gì với số tiền thưởng này. Cô ta lấy ra trong tay nải một bọc ngân lượng, thích thú nhìn nó.
“Hài lòng rồi chứ?” Giọng của người đàn ông cất lên sau lưng Vân Nhi.
“Lưu đại ca!” Vân Nhi tưởng ai hoá ra là người quen. Hắn chính là người đã trả giúp cho cô ta số nợ bài bạc lần trước.
Vì báo đáp nên Vân Nhi đã biến mình thành kẻ vô ơn phản chủ, trở thành tay sai của Lưu Vũ.
“Sau khi đưa tôi phần còn lại. Chúng ta đường ai nấy đi đi.”
“Muốn phủi sạch ân nhân của cô như vậy à, nên nhớ tôi và cô chung một thuyền đó.” Hắn cười đểu.
Tưởng đâu hắn đã bỏ trốn đi thật xa, nào ngờ cũng là một tên háo sắc đã lén đi theo Vân Nhi từ lâu.
Nghe Lưu Vũ hăm he, Vân Nhi ôm tay nải đứng lên đòi tiền. “Nợ của ông tôi đã trả đủ, ông còn muốn gì nữa?”
Lưu Vũ thoắt đứng dậy cao hơn Vân Nhi hai cái đầu, hắn tiến tới nắm lấy tay cô kéo về phía mình. “Nếu không nhờ tao cứu mày thì mày đã chết dưới tay bọn Quách Ca rồi. Mạng của mày bây giờ là của tao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)