Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lá thư được gửi đến Chi Tử viện đã hơn chín, mười ngày. Nhị phu nhân ngày đêm mong ngóng, vậy mà chẳng nhận được hồi âm. Cho rằng Liên Bá e ngại, không muốn dính dáng đến người đã yên bề gia thất, nhị phu nhân có phần hụt hẫng, bởi lẽ bà đã mong đợi quá nhiều.
Bỗng nhiên nhị phu nhân chợt nhớ tới A Diệp, gần cả tuần nay không thấy mặt mũi cô ta đâu cả. Bà hai cố ngồi thẳng dậy, tựa lưng vào thành giường.
“A Tâm, ngươi có thấy A Diệp đâu không?
A Tâm đang dọn dẹp, xoay người cúi đầu đáp.
“Thưa phu nhân, A Diệp đã về quê để chăm bệnh cho mẹ già cách đây vài hôm rồi. Có điều khi nào quay lại, thì tiểu nhân không biết.”
Chợt lấy làm lạ, từ đó đến nay A Diệp có bao giờ rời đi mà không xin phép bà đâu chứ? Tuy là người hầu, nhưng thời gian cô ta đã theo bà nhiều năm, ít nhiều cũng có cảm mến xem như gia đình.
Nhị Phu nhân lập tức nghĩ đến chuyện mấy lá thư. Lúc đó A Diệp quay về báo lại đã chuyển thư đến cho Chi Tử viện, xong rồi biến mất đến giờ. Bà hai e là có chuyện chẳng lành, chi bằng đi đến Chi Tử viện một chuyến xem sao.
Đắn đo suốt cả buổi, nên đi hay là không? Một mặt bà hai sợ rằng nếu ai bắt gặp sẽ gây dị nghị. Đề phòng có kẻ đang gài bẫy, bà hai nói dối với A Tâm muốn về nhà thăm thân mẫu một lát, không cần ai theo hầu hạ.
A Tâm ngay tức khắc chặn lại vì ông Cung không muốn bà hai rời khỏi Cung gia. Phải thật cẩn thận tịnh dưỡng cái thai cho thật tốt. Bà hai lớn tiếng quát lại A Tâm vì dám chống đối lệnh chủ, nhưng do uy quyền của ông Cung lớn hơn nên không ai dám làm trái. Tự nhiên đúng lúc tam phu nhân gõ cửa vào thăm bà hai.
“Chị hai đang mang thai cần phải cẩn thận trong từng cử chỉ. Đừng xúc động như vậy.” Tam phu nhân ra hiệu cho A Tâm lui ra ngoài có vẻ bà ta cũng đã nghe hết chuyện.
“Em sẽ giúp chị đến gặp Thẩm Ngạc đại nhân.” Nụ cười ẩn ý khó đoán hiện rõ.
Tam phu nhân cho người hầu riêng dẫn bà hai trốn ra bằng cổng sau còn chu đáo chuẩn bị xe kéo cho bà. Bà hai vui mừng không do dự cũng không đề phòng điều gì, hiện giờ Liên Bá mới là quan trọng. Trong lòng không cam tâm khi không nhận được bức thư nào. Càng không tin Liên Bá lại tuyệt tình với mình như vậy. Lúc đến nơi, phu xe hạ hai bên tay cầm xuống. Quay đầu nói.
“Thưa phu nhân, đã tới nơi rồi.”
Nhị phu nhân đỡ bụng, bước xuống hơi nặng nề. Chìa ra mấy đồng bạc lẻ cho phu xe rồi bảo hắn chờ mình ở quán trà bên kia đường.
Lối đi vào Chi Tử viện khá sâu, phải đi qua hai hàng bụi cây rậm rạp mới thấy được biển hiệu ở trước cổng. Vừa đến nơi, không thấy nhà nào ngoài đống đổ nát. Cứ tưởng mình tìm sai địa chỉ, bà hai đặt tay lên bụng đi đến mấy nhà xung quanh để dò hỏi. Xui khiến thế nào tìm đúng ngay quán rượu của nhà họ Lục. Gõ cửa vài cái đã có người ra tiếp chuyện ngay lập tức. Bà hai nhìn thấy một cậu trai trẻ, gương mặt sáng láng, có nét tinh quái. Không chần chừ kéo dài, vô thẳng vào vấn đề.
“Cậu trai trẻ cho tôi hỏi, Chi Tử viện nằm ở hướng nào vậy?”
Lục Khải Tầm nhíu mày, dùng cặp mắt lom lom xét toàn diện vào người phụ nữ. Trông ăn mặc sang trọng, học thức uyên bác như thế, không thấy hay sao mà hỏi?
Khải Tầm hất mặt về hướng Chi Tử viện cho bà ta thấy.
“Cháy thành tro hết cả rồi còn đâu nữa!” Lục Khải Tầm vừa nói vừa thở dài.
“Cháy? Tại sao lại như vậy? Thế còn Liên Bá, ông ấy đâu rồi ?”
Lục Khải Tầm thẳng thắn hỏi lại: “Bà là ai? Có quan hệ gì với Liên tiên sinh?”
Bà hai không tiện nói thật, chỉ qua loa họ từng là họ hàng xa. Mặt mày khẩn cầu Khải Tầm trả lời câu hỏi của mình, “Liên Bá đã dọn đi đâu?”
“Hoa tàn, người cũng tan theo rồi.” Khải Tầm cúi gằm mặt xuống, trong lòng thắt nhẹ.
Và khi bà hai nhận lại kết quả như sét đánh ngang tai. Một cơn gió từ đâu thổi đến, khẽ đung đưa mái tóc ngắn đen óng ánh ngang vai của bà. Chiếc khăn cầm trên tay không còn vững, theo cơn gió ấy rơi xuống đất. Chân bà nhũn ra muốn tan chảy trong màu đất cát nâu đỏ.
“Liên Bá! Người, chết rồi sao?”
Khải Tầm thấy bà ta như muốn ngã quỵ lại bụng mang dạ chửa, hắn liền vội vàng đỡ rồi cúi xuống nhặt khăn lên trả cho bà. Khải Tầm thương xót, có lòng tốt nên hỏi bà ta có muốn lấy áo khoác vào hay không kẻo nhiễm lạnh. Lạ hơn là, cơn gió ấy lại ấm áp đến lạ kỳ. Tựa như hương hồn của Liên Bá biết người xưa ghé thăm, đã ôm lấy bà và nói lời tạm biệt muộn màng cuối cùng.
Lục Khải Tầm dìu bà ta ra đến tận chỗ quán trà. Nghe phu xe gọi là nhị phu nhân, chợt ngờ ngợ có phải phu nhân của Cung gia. Hắn lập tức ghi nhớ lại để có dịp đi thăm Trương Hạn sẽ kể cho y nghe.
Ngồi trên xe kéo từ Chi Tử viện về đến Cung gia bà hai như người mất hồn, đau lòng không từ nào diễn tả nổi. Tay nắm chặt chiếc khăn gấm bước vào nhà rồi đi thẳng một mạch vào phòng ngủ, phớt lờ câu chào hỏi của Cung Tẫn.
Trong căn nhà này chưa bao giờ mọi người thật sự vui vẻ với y. Khác với con mèo họ Trương kia, riêng hắn là đối đãi tử tế với y thật tình nhất. Không biết con mèo đó đang làm gì? Có nhớ đến y hay không?
Cung Tẫn nghe mẫu thân nói y sắp phải sang Anh Quốc du học, không biết bao giờ trở lại. Kỉ niệm mong manh trước đây được ngồi trò chuyện với tên họ Trương thật vui biết bao. Không cần lo nghĩ, không cần lễ nghĩa quá nhiều cũng không cần quan sát nét mặt để làm hài lòng người nào. Được là chính mình thật là hạnh phúc!
Đại thiếu gia chán nản lên lầu trở về phòng riêng. Khi đi ngang qua phòng đọc sách của phụ thân bỗng nghe có tiếng cãi vã bên trong, nên tò mò núp sau cửa nghe lén.
“Lão gia, tại sao anh lại làm như vậy?” Bà hai chất vấn ông Cung vì nghi ngờ chính ông là người làm ra chuyện thất đức đó.
“Làm gì là làm gì, em đang nói cái gì vậy?” Ông Cung ngơ ngác.
“Lão gia, người còn chối hả? Anh ghen tuông mù quáng đến nỗi cho người đốt cháy Chi Tử viện. Anh đã giết cả gia đình họ có biết không hả?” Bà hai nhào đến túm lấy áo của ông Cung dằn vặt không buông.
“Em mang thai đến điên rồi sao? Chi Tử viện cháy, liên quan gì đến anh?” Ông Cung giữ hai tay của bà, gằn giọng phủ nhận.
“Cung Bách Hạo, từ xưa đến nay ông là người như thế nào không lẽ tôi không hiểu rõ hay sao. Từ đêm đó, ông đã ghim hận trong lòng rồi lén lút trả thù. Ông đúng là đê tiện!” Bà hai từ trước đến nay chưa bao giờ gọi thẳng tên của ông Cung, càng lúc càng nặng lời. Quyết giành lại công bằng cho Liên Bá.
Ông Cung cảm thấy bà hai đã hơi quá đà, vẫn tỏ ra bình tĩnh để giải thích cho bà hiểu.
Vẫn cho mình là đúng. Bà hai một mực quả quyết cho rằng Cung Bách Hạo là người hại chết Liên Bá. Bởi chỉ có ông ta mới có đủ khả năng làm ra chuyện tàn nhẫn đó.
Giới hạn chạm đến đỉnh điểm. Cung Bách Hạo kêu người đuổi nhị phu nhân về phòng không muốn nhìn thấy mặt dù là một giây. Thế là không còn sự kiềm chế, bà điên loạn đập tất cả đồ đạc trong phòng dẫn đến động thai. Ông Cung kêu gọi quản gia lập tức dẫn bà về phòng cho khuất mắt, chỉ là một tên danh sư tầm thường, ấy vậy vì hắn mà làm loạn. Ông Cung chớ hề biết mình đang nằm trong vở kịch của bà cả, biến ông thành kẻ bụng dạ hẹp hòi.
Do cánh cửa cản trở, cho nên Cung Tẫn chỉ nghe được câu một câu hai đứt đoạn. Lúc quản gia Từ đưa má hai về phòng, y nép sát vào sau cửa tránh bị phát hiện, rồi trở về phòng của mình.
Cung Tẫn ngồi sụp xuống đất tại chỗ, y nhận ra cái tên Chi Tử viện ở Phụng vũ đài. Con mèo họ Trương ở chỗ đó, má hai lại nói ở đó bị cháy rụi, toàn bộ đều chết. “Không lẽ…”
Cung Tẫn cố chắp ghép từng câu nói trong đầu của mình lại, gục đầu xuống gối. Cả bầu trời thanh xuân tươi đẹp của y, hoàn toàn sụp đổ. Cung Tẫn ngất lịm đi trong căn phòng trống trãi.
Bởi lẽ không có gì đau đớn bằng khi mất đi thứ tình cảm quý giá. Duyên phận ở đời thật quá bạc bẽo, phải chi có thể hoá thân thành chú chim nhỏ bay đi tìm người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)