Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiếp Duyên Nghiệp Chương 10: Chi Tử Tàn Hoa - Đèn Hoá Lửa (3)

Cài Đặt

Chương 10: Chi Tử Tàn Hoa - Đèn Hoá Lửa (3)

Không gian yên tĩnh. Giàn sách trên kệ tủ nhiều vô số kể, sắp xếp ngay ngắn phân theo từng loại. Mùi trầm hương từ phương tây du nhập qua, làm cho căn phòng tỏa ra hương thơm dịu nhẹ thư thái đầu óc. Cung Bách Hạo say sưa làm việc, chú tâm kiểm kê một số giấy tờ quan trọng. Trong khi vợ lẽ có thai, ông ấy đặc biệt ở nhà để săn sóc trong thời gian đầu.

Tạm gác bỏ hết chuyện cũ, cái thai trong bụng bà hai mới là trên hết. Ông Cung cầm điếu xì gà trên tay nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy hai đứa trẻ cũng đã lớn nhanh theo thời gian. Tâm trạng hân hoan, dù gái hay trai ông vẫn sẽ thương yêu hết mức. Tưởng tượng ra sau này con cháu đầy nhà, đột nhiên có người gõ cửa phòng.

Là bà cả đến tìm, ông Cung tạm dừng nét mặt nôn nao, trở lại nghiêm nghị. “Phu nhân đến có chuyện gì không? Tôi đang rất bận!” Ông Cung chăm chú vào những tờ giấy trên bàn, không thèm ngó bà ta một giây phút.

“Em muốn bàn bạc với lão gia về việc để Cung Tẫn sang Anh Quốc du học. Lão gia thấy sao?”

Việc này có vẻ hơi đột ngột, hiện tại Cung Tẫn còn khá nhỏ để chịu cảnh xa nhà. Tuy nhiên, ông Cung đã tính đến chuyện này từ trước. Cho Cung Tẫn đi học để y gánh vác sản nghiệp của gia tộc sau này.

“Phu nhân tự mình quyết định đi. Cung lão gia đưa ra câu trả lời nhạt nhòa. Cái gì cũng để bà cả tự quyết, nhiều lần tự hỏi mình có phải là chính thê được ông ấy mở cổng trải lụa đỏ gấm hoa đón vào hay không?

Ông Cung chợt cất giọng căn dặn.

“Tát Lan đang mang thai. Là đại phu nhân của Cung gia, kinh nghiệm sâu dày. Em nhớ săn sóc cho cô ấy chu đáo một chút. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ hỏi tội phu nhân đầu tiên.”

“Dạ... Lão gia!”

Nghe câu dặn dò đầy tính thiên vị, còn dùng lời lẽ độc tài thô kệch với bà. Chỉ biết âm thầm bước ra ngoài với lòng ấm ức buồn tủi đến mức nuốt ngược nước mắt vào trong. “Tát Lan, Tát Lan ả ta là cái thá gì chứ! Loại thê thiếp đê tiện, muốn hất mình ra để trở thành lớn nhất ư?” Cơn phẫn nộ bùng phát, đuôi mắt bà ta xếch ngược lên vầng thái dương dữ tợn vô cùng, thêm đôi môi đỏ bầm khinh rẻ thân phận hoàng tộc hết thời của nhị phu nhân “để xem cô ta có yên ổn đến ngày lâm bồn hay không?”

Nhị phu nhân nay đã có hỷ, bà vui mừng đến nỗi phải lập tức thông báo tin mừng cho Liên Bá. Bây giờ hễ có điều gì trong lòng bà luôn nhớ đến Liên Bá đầu tiên.

A Diệp là người hầu thân cận bên cạnh của bà hai đã nhiều năm từ hồi còn ở trong cung. Lúc cô ta đi ra ngoài với bức thư không may gặp phải bà cả cũng vừa bước ra khỏi phòng. A Diệp liền cúi đầu thưa rồi nhanh chân chạy việc cho chủ nhân. Khi đó bà cả nhìn thấy cô ta gấp gáp, mới hỏi ngay.

“Giờ này không lo chăm sóc cho nhị phu nhân mà vội vàng đi đâu vậy?” “Dạ thưa đại phu nhân, con...” A Diệp vòng tay ra sau giấu đi lá thư. “Con đi qua phủ của Thẩm Ngạc đại nhân để thông báo tin mừng của nhị phu nhân ạ.”

“Vậy sao?” Bà cả tự nhiên vểnh một bên mép môi lên, nhanh chóng kéo tay của A Diệp giật mạnh lá thư về tay mình.

Sau khi đọc xong bà cả liền nở ra nụ cười vô cùng vui sướng tự cho rằng có phải ông trời cũng thầm giúp mình hay không?

A Diệp tội nghiệp quỳ xuống xin tha, sau đó bà cả nói với cô ta vẫn cứ về bẩm báo với chủ nhân rằng bức thư đã được giao đến Chi Tử viện. Nếu tiết lộ thì mẹ già ở quê nhà sẽ không được yên thân. A Diệp không dám làm trái ý, vâng lời nghe theo bà cả.

Đại phu nhân cầm lấy bức thư trong tay, từng bước mở sang một kế hoạch mới để tiêu diệt con mồi.

Ánh trăng của thế gian có sáng đến cách mấy cũng không thể nào soi thấu được tình cảm của nhân loại. Đêm về, tiếng ve sầu ngân nga như một khúc nhạc đượm buồn, dọc hai hàng bên tường rào, những bụi cây mọc um tùm bị bao trùm bởi sắc trời tối mịt.

Trương Hạn đang say giấc, y chìm sâu vào giấc mộng lạ kỳ. Trong mơ, y thấy mình đứng ở dưới gốc cây to nở đầy hoa trắng, trên người khoác lên trường bào rất lộng lẫy. Các hoa văn trên áo được thêu tay bằng những loại chỉ vàng tinh xảo. Đầu đội mão Long châu đính toàn là ngọc bích quý giá.

Theo hướng ngược chiều gió, những cánh hoa trắng muốt bay vòng quanh theo vạt áo của Trương Hạn, đẹp đến ngây ngất. Lạ thay, trên tay y đột nhiên xuất hiện một tấm vải lụa có thêu chữ “Hận” bằng những sợi chỉ đỏ tươi như máu.

Chợt tiếng ve kêu to làm Trương Hạn bừng tỉnh sau giấc mơ bí ẩn. Tuy có hơi sợ hãi, nhưng rồi từ từ y cũng định thần lại được, định quay mặt vào tường ngủ tiếp thì bỗng nhiên ngửi thấy mùi khói ở rất gần. Trương Hạn ngồi dậy kiểm tra, phát hiện ra làn khói xám đã ùa cả vào trong phòng. Dùng khăn tẩm ướt bịt lên mũi, Trương Hạn đá mạnh cửa chạy ra, trước mắt y, toàn bộ Chi Tử Viện đang dần bị nuốt chửng trong ánh lửa đỏ. Y cố gắng bình tĩnh, hô to hét lớn lên cho tất cả mọi người trong viện thức giấc.

Lạ lùng thay, không một ai phản ứng, phòng nào cũng đều đóng kín cửa. Không lẽ mọi người đều đang ngủ say như chết?

Do ngọn lửa lan nhanh và gần như phong tỏa hết các gian phòng của Chi Tử viện, Trương Hạn chỉ còn biết tìm cách chạy thoát thân, miệng không ngừng kêu cứu, hai mắt cũng nhoà lệ vì bị khói bay vào, cay xè.

Đang xiêu vẹo cố né một khúc gỗ bốc cháy vừa rơi từ trên đỉnh đầu xuống, tự dưng Trương Hạn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, y vừa được nhấc bổng một cách kỳ diệu, thoát nạn trong gang tấc.

“Sư phụ!”

Liên Bá vác Trương Hạn lên vai. Cả hai thoát thân thành công khỏi đám cháy rừng rực như ở nơi âm ti địa phủ. Khi Liên Bá thả Trương Hạn xuống đất, cũng là lúc y trông thấy Vân Nhi đang bất tỉnh ở góc tường phía xa, mặt cô có rất nhiều vết khói đen bám vào, hình như còn bị thương.

Chi Tử Viện ngập trong sắc đỏ, đám cháy dần thiêu rụi tất cả đồ vật, nhưng không còn quan trọng nữa, bây giờ việc cần nhất là phải đưa được hết mọi người ra ngoài. Có sự giúp sức của dân làng, chẳng mấy chốc mọi người đều sẽ an toàn, bằng chứng là họ đã lần lượt được đưa ra ngoài. Liên Bá vừa cứu từng người ra, vừa nghĩ như vậy, nhưng rồi, ông sực nhớ kỷ vật của Tát Lan vẫn còn ở bên trong, ông không màng đến sự sống của bản thân, dặn dò Trương Hạn trông chừng Vân Nhi, còn mình thì chạy ngược vào nơi đám cháy đang thổi bùng lên để lấy vật định tình. Ngọn lửa phừn phựt như bó đuốc khổng lồ, chói sáng cả một vùng.

Nhưng đến một lúc lâu sau, Liên Bá vẫn không trở lại.

Sau cùng, tất cả mới nhận ra ông đã bị kẹt lại bên trong, không thoát ra được nữa.

Trương Hạn không màng mọi người can ngăn mà chạy vào trong, khói bụi dày đặc làm hai mắt y rơi lệ không ngừng. Cuối cùng, Trương Hạn cũng tìm thấy Liên Bá nằm bất tỉnh dưới đất, ngay lúc y muốn tiến đến dìu ông ra ngoài, một tấm gỗ to lớn đã rơi xuống, đè nghiến lên người Liên Bá, lửa phừng phừng từ bốn phía rất nhanh bén tới, thiêu sư phụ của y như ngọn đuốc sống.

Biển lửa đã nhấn chìm Liên Bá ngay trước mắt Trương Hạn. Y gào thét muốn nhảy vào cứu sư phụ nhưng Lục Khải Tầm đã chạy tới từ khi nào, hắn biết họ không thể cứu Liên Bá được nữa rồi, ông ấy nếu không chết vì cháy, vì bị tấm gỗ nặng đập mạnh vào đầu, thì cũng đã mất mạng nhiều phút trước vì ngộ độc khí. Bởi vậy, hắn chỉ còn cách ôm lấy Trương Hạn không buông, kéo y ra ngoài, sợ y làm điều dại dột.

Sau cùng Trương Hạn chỉ có thể khóc trong làn nước mắt chảy dài vì bất lực. Chi Tử Viện đã đắc tội gì mà lại có kẻ độc ác muốn huỷ hoại đi những gì Liên Bá đã cố gây dựng suốt bao nhiêu năm qua cơ chứ.

“Sư phụ! Người đừng rời bỏ con mà.” Tiếng khóc thảm thương của Trương Hạn trong cơn hỗn loạn khiến không ít người xót xa. Đến lúc Vân Nhi tỉnh dậy thì đã không còn gì nữa. Tất cả, từ người lẫn vật không may mắn đều đã tan biến khỏi cõi đời này.

Suốt mấy canh giờ, ngọn lửa tàn nhẫn ấy mới được dập tắt. Chi Tử Viện giờ đây chẳng để lại gì ngoài đống tro tàn đổ nát. Chưa ai tìm ra được cơn hoả hoạn bắt nguồn từ đâu. Hơn chục người trong đoàn hát bị chết cháy thương tâm, trong đó có cả Liên Bá.

Đau lòng hơn, Trương Hạn phải chứng kiến từng cái xác một được khiêng ra, những người y từng nói cười giờ đã cháy đen không nhận ra hình dạng. Đến lượt xác của Liên Bá, mặc dù được phủ bằng khăn trắng nhưng vẫn thấy được cánh tay cháy sạm của sư phụ lìa ra ngoài. Trương Hạn không dám đến gần, y quá hoảng loạn, chỉ biết quỳ gối nhìn cái xác trân trối trong làn nước mắt nhạt nhòa. Vài người xì xào nói tay ông ấy vẫn giữ chặt món đồ gì đó, do đã bị cháy đen nên không thể nhận diện. Sau cùng, tất cả quyết định sẽ chôn nó cùng với ông.

Lục Khải Tầm thấy Trương Hạn khóc mãi không dứt. Lòng hắn cũng đau như bị vạn mũi dao đâm, nhưng chẳng biết phải an ủi thế nào để y có thể nguôi ngoai. Khải Tầm bước đến trước mặt Trương Hạn, quỳ một bên đầu gối xuống, nhẹ nhàng ôm lấy y vào lòng vỗ về.

“Cứ khóc đi, đừng cố gắng kìm nén, tôi sẽ ở đây để cậu tựa vào.”

Lắng nghe lời động viên của Khải Tầm, nhưng trái tim Trương Hạn vẫn chẳng có cách nào ngừng nát tan, vỡ ra thành từng mảnh vụn. Mất nhà, mất người thân và mất cả tri kỷ chỉ trong một đêm. Cơn ác mộng này ập đến quá nhanh, như đã nuốt mất một nửa linh hồn y.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc