Vài ngày lặng lẽ trôi qua, bà hai và ông Cung mở ra một cuộc chiến tranh lạnh không ai ngó ngàng đến ai. Người này không lên tiếng trước thì người kia vẫn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra. Thay vì bà hai phải lo rằng nếu như bị ông Cung lạnh nhạt, chắc chắn khó mà sống yên ổn.
Đằng này khí sắc của bà tràn trề hơn hẳn từ cái ngày gặp lại Liên Bá tiên sinh, bà cười nhiều hơn như cái thời được nắm tay Liên Bá dạo quanh núi sông cảnh đẹp thơ mộng. Bà hai ngồi trước gương tự vòng tay ôm lấy chính bản thân mình, mường tượng người ấy đang ôm lấy bà ngay lúc này. Bởi lẽ Cung Bách Hạo cũng chỉ là người thay thế nơi con tim trống trải của bà mà thôi.
Nhớ người da diết, thế là bà ngồi vào bàn lấy giấy bút ra nắn nót từng con chữ gửi gắm vài dòng thân thương đến cho Liên Bá, cuối dòng còn ký tên cẩn thận rồi dán lại kỹ lưỡng, sai người hầu thân cận là A Diệp đem gửi đến cho Chi Tử viện.
Nhờ vào tiền công hậu hĩnh nên Vân Nhi mới giữ được mạng, cô ta chuộc lỗi bằng cách làm tốt tất cả mọi việc trong ngoài. May thêm phục bào mới cho Chi Tử viện, hốt thuốc cho Liên Bá đúng giờ giấc. Vân Nhi thề thốt sẽ không bao giờ đụng đến cờ bạc nếu có thì trời tru đất diệt cô ta.
Khải Tầm mang theo bọc kẹo mạch nha vừa mới mua được ở con đường phía trên cầu Vạn An đem tặng cho Trương Hạn. Thấy sắc mặt y nghiêm túc chẳng tươi tắn như thường ngày, Khải Tầm đoán mò không lẽ chuyện của thằng nhóc kia.
Hắn không dám hỏi vẫn quan sát Trương Hạn luyện tập, chợt hắn nhớ ra một việc: “Tiểu Trương, hình như Vân Nhi đã có ý trung nhân rồi à?”
“Tôi không biết, sao cậu lại hỏi vậy?”
“À, không có gì đâu.” Khải Tầm cứ ấp úng chẳng biết muốn nói gì. Chắc là nhầm lẫn gì đó.
Mấy hôm nay không thấy Cung Tẫn chạy nhảy cười đùa, kể cả Khả Di có kêu réo cũng không phản hồi lại.
Bà cả lấy làm lạ nên mở cửa hé nhìn. Bà thấy Cung Tẫn đang cặm cụi tô vẽ trên giường, lúc ấy mới đi lại gần ngồi lên đưa tay xoa vào mái tóc thì bị Cung Tẫn né ra, xoay người sang hướng khác.
“Sao vậy đại thiếu gia của mẹ, còn giận mẹ vì chuyện đó à?” Bà cả tỏ ra dịu dàng với con trai của mình.
Cung Tẫn không muốn trả lời, kể từ khi bị phát hiện trốn đi chơi nên bây giờ cái lối bí mật đã bị xây kín lại. Lúc đó Cung Tẫn còn bị mẹ gặng hỏi đủ điều đến mức khóc ròng suốt cả đêm. Sáng hôm sau bản thân còn tận mắt thấy người mẹ hiền dịu của mình phạt người hầu trong nhà, chị ta bị nhúng cả đôi bàn tay vào nồi nước sôi chỉ vì làm hư đồ của nhỏ Khả Di. Đó giờ Cung Tẫn lúc nào cũng thấy bà cả nhu mì với mình còn với người khác thì... Làm cậu rợn cả người.
Cung Tẫn nghĩ thầm nếu biết mình còn lén ra ngoài kết bạn với tên họ Trương, chắc chắn sẽ không để yên. Chuyện ở chiếc vòng Cung Tẫn đoán chắc y sẽ ghét mình cả đời.
“Cung Tẫn sao con không trả lời mẹ? Người ăn kẻ ở trong nhà là phận thấp kém nếu không dạy dỗ cẩn thận, trong cái nhà này sẽ loạn lên hết. Con có hiểu mẹ nói không?” Vẫn không thấy Cung Tẫn mở miệng ra nói chuyện với mình, bà cũng không tiếp tục dỗ dành cứ vậy mà bỏ đi.
Chẳng biết người mẹ này có thật sự thương con hay không?
Cung Tẫn đợi đến khi bà cả rời khỏi. Cậu tiếp tục hoàn thành bức tranh đang tô dở, vừa tô vừa thút thít khóc. Bức tranh mà Cung Tẫn đang vẽ là về hai người con trai, một cao một thấp. Người cao ấy tặng cho người thấp một chiếc vòng đan bằng chỉ màu đỏ, trong bức tranh người thấp nhận lấy bằng sự vui sướng. Khuôn miệng cười lên đơn giản thể hiện qua nét vẽ của một cậu bé tám tuổi, chân thành và ngây ngô.
Tới bữa cơm trưa mọi người ngồi lại với nhau, ông Cung có vài lời nhắc nhở: “Từ giờ trở đi không muốn nghe ai bàn đến ca múa kịch, và cấm luôn bất cứ ai đến vũ đài để xem hát.”
Tất cả đều kinh ngạc trong im lặng, riêng bà ba tánh tính như trẻ con, thiếu sự tinh tế nên chợt lở miệng hỏi đểu.
“Sao vậy lão gia, em cứ tưởng chị hai thích xem hát kịch nhất mà?”
Ông Cung liếc mắt khiến bà ta không dám nói ra lời thứ hai, việc bà ba chuyên đi sớm về khuya, ông vẫn chưa xử tới.
Bữa cơm này nuốt cũng không trôi, ai nấy cắm mặt vào bát ăn từng hột nhưng trong lòng mỗi người lại tự vấn đủ điều. Người này người kia đều có dã tâm riêng không ai nhịn ai, dùng hai đứa nhỏ để thị uy cho địa vị của mình.
Bà ba có vẻ mừng thầm ngầm đoán ra được có người đang bị thất sủng, chú ý một chút có thể dễ dàng nhận ra vẻ xa lánh của ông Cung đối với bà hai như thế nào.
Còn bà cả thì cao tay hơn, thao túng nắm rõ từng nước đi của từng người trong nhà.
Muốn thâu tóm tài sản thao túng cả sản nghiệp. Nếu muốn đạt được điều đó chắc hẳn sẽ vất vả cho bà lắm đây.
Nhưng mọi người có nhẽ vui mừng hơi sớm, hôm nay nhà bếp có chuẩn bị món cá nấm mộc nhĩ là món mà bà hai thích. Có điều là không biết vì sao nãy giờ một miếng cũng không chạm đến. Tự nhiên cả người bà khó chịu khi ngửi thấy mùi tanh, bà hai lấy khăn che miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh nôn ói. Ông Cung thấy vậy cũng liền buông đũa chạy theo để xem tình hình thế nào. Lúc bà hai bước ra sắc mặt tái nhợt, ông Cung bỏ qua hờn giận, lo lắng hỏi han. “Em có sao không Tát Lan, để anh đưa em đi bệnh viện.”
Ông Cung lật đật gọi nhanh tài xế chuẩn bị xe chở bà hai vào bệnh viện. Bà cả và bà ba thì chưng hửng nhìn nhau ngầm lo chung một nỗi sợ.
“Lẽ nào là bà hai có thai?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
