Có phải chờ chút nữa Lương Diễn còn nói tiếp ba cái lời kịch linh tinh siêu thẹn kiểu "Em gái, em thành công thu hút sự chú ý của tôi”, "Đừng nghịch lửa, tự mình động đi".
Thư Dao thấy mất mặt vì suy nghĩ bổ não của mình luôn.
Thấy Lương Diễn đã đi vào, Thư Dao đành phải chạy vài bước, đuổi kịp bước chân anh.
Hình như Lương Diễn không tính nói chuyện, khác một trời một vực với hình tượng con vịt cô biết.
Thư Dao tuy chịu trách nhiệm về tòa nhà khoa học kỹ thuật, nhưng cô cho rằng, người trước mặt chưa chắc đã thích cô giới thiệu như vậy.
Cho đến khi Lương Diễn đi tới đài triển lãm, lạnh nhạt mở miệng: "Bạn học Thư, giới thiệu chút đi."
Thư Dao: "..."
Rồi cuối cùng cô bỏ tiền thuê người hay là anh bỏ tiền thuê cô?
Giọng điệu này sao như kiểu cấp dưới làm báo cáo công tác cho cấp trên vậy?
- -Tần Dương tốn nhiều tiền như vậy để mời anh lại, không phải là vì việc riêng này sao?
Đáng tiếc mấy lời này còn chưa nói hết đã bị tiếng chuông di động của Lương Diễn thành công đẩy ngược trở về.
Anh nói xin lỗi rồi bước hai bước tránh ra, nhận điện thoại.
Không biết đầu kia nói cái gì, Thư Dao đứng một chỗ, thấy sắc mặt Lương Diễn trầm xuống.
“Ngay cả việc nhỏ này mà cậu cũng không giải quyết được?” Giọng điệu anh không tốt, làm cô không nhịn được nhớ đến Thư Minh Quân lúc biết được điểm toán của cô không đạt tiêu chuẩn: “Giờ gọi điện lại chỉ để nói mấy lời nhảm nhí này sao?”
“Đêm nay không được.” Khuôn mặt Lương Diễn lạnh lùng, "Tôi có hai cuộc xã giao."
Ngừng ba giây đồng hồ, anh nói tiếp: "Ba ngày sau, lịch trình tôi đã kín. Đừng phí lòng nghĩ đến chỗ tôi nữa, cậu vẫn nên ngẫm lại nên thuyết phục ông già đó cho cậu vào bằng cách nào đi."
Lương Diễn bóp bóp mũi, không còn vẻ giận dữ nữa, lạnh nhạt mở miệng: "Bây giờ tôi có thể giúp cậu, nhưng sau này chưa chắc có thể nâng đỡ cậu từng giây từng phút."
Lương Diễn và chú họ của Đặng Giới quan hệ rất tốt, nghe ông ấy nhờ vả, anh cũng tiện thể chăm sóc Đặng Giới một chút.
Đặng Giới muốn vào hội đồng quản trị của công ty thuộc nhà họ Đặng, nhưng vì lúc trước anh ta bị đồn đãi bình luận không tốt nên hiện giờ, các thành viên hội đồng quản trị có ý kiến rất lớn với anh ta, gây cản trở khắp nơi.
Đặng Giới có ý muốn mời Lương Diễn ra mặt hỗ trợ giải quyết, nhưng Lương Diễn quyết sẽ không làm việc nóng vội hỏng việc như vậy.
Không dạy dỗ anh ta, anh ta sẽ vĩnh viễn dựa dẫm vào sự nâng đỡ của người khác.
Lương Diễn cúp điện thoại, hơi nghiêng người, nhìn ánh mắt quan tâm yêu thương của Thư Dao.
Khác nãy một trời một vực.
Thư Dao rất am hiểu chắt lọc từ mấu chốt trong lời nói của anh.
Đêm nay có xã giao.
Hai cuộc.
Ba ngày sau đã kín lịch.
Ông già.
Cho cậu vào.
Chậc.
Nghe thôi đã thấy thận đau quá.
Những người làm nghề này thật đáng thương, dù đang công tác cũng không có thời gian nghỉ ngơi. Lúc đang phải gặp mặt vị khách là cô, còn phải cùng lúc đối phó với khách cũ nữa.
Nói vậy năng lực người này chắc là không tệ, đêm nay có hai vụ, ba ngày sau đó cũng kín lịch luôn.
Đúng là đẹp mà khổ.
Thư Dao không khỏi uyển chuyển hỏi: "Hình như anh rất bận rộn kinh doanh, đông khách lắm hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
