Trong văn phòng, chủ nhiệm Tần đã sớm chuẩn bị một bàn trà nước đợi Lương Diễn.
Đối với những người trong giới IT, cái tên Lương Diễn này hoàn toàn không lạ lẫm gì. Khi anh mới tiếp nhận tập đoàn Diễn Mạc, nhiều người không tin anh, ai ngờ chỉ trong bảy năm, Diễn Mạc đã nhanh chóng mở rộng, tăng tốc phát triển, giá trị thị trường tăng nhanh khủng khiếp.
Đã ba năm liền, mỗi năm Lương Diễn đều lấy danh nghĩa của mình quyên góp cho đại học S một khoản tiền lớn, dùng để tu sửa các khu dạy học và hoàn thiện trang thiết bị, hơn nữa cũng yêu cầu giữ bí mật với bên ngoài.
Chỉ là không lâu sau đó, bên kia trả lời lại—
Anh Lương không hy vọng chuyện này bị gióng trống khua chiêng, anh chỉ đến xem, không cần tiếp đón đặc biệt.
Chủ nhiệm Tần suy nghĩ ròng rã hai ngày trời mới hiểu được, vị anh Lương này khiêm tốn làm việc thiện thật.
Nhưng chủ nhiệm Tần hoàn toàn không ngờ, Lương Diễn còn khiêm tốn hơn mình tưởng.
Ông ấy chuẩn bị chu đáo hết nhưng vẫn không đợi được Lương Diễn, chỉ chờ được trợ lý của anh.
Trợ lý đẩy đẩy mắt kính, lịch sự lễ phép nói với chủ nhiệm Tần: "Anh Lương nói cảm ơn anh đây đã tiếp đãi, anh ấy tham quan trong sân trường xong sẽ rời đi, không tới đây được."
Chủ nhiệm Tần hãi hùng khiếp vía, truy hỏi: “Vậy anh Lương giờ đang ở đâu?”
Trợ lý cười: “Chuyện này anh không cần lo đâu.”
Chủ nhiệm Tần linh hoạt suy nghĩ, chỗ ông có ảnh chụp của Lương Diễn, hoàn toàn có thể để hội sinh viên chia từng từng tấm cho tình nguyện viên, đến lúc đó -
Như đã nhìn ra suy nghĩ trong lòng ông, trợ lý mỉm cười mở miệng: “Anh Lương không thích người khác làm trái ý mình, càng không thích bị người khác lừa dối.”
Chủ nhiệm Tần giật mình.
Trợ lý đưa ra gợi ý mơ hồ: “Cá nhân tôi kiến nghị ông không nên làm gì cả.”
- -
Tại tòa nhà khoa học kỹ thuật.
Thư Dao dừng động tác, kinh ngạc khó hiểu: "Lão Tần không nói trước với anh qua điện thoại à?"
Lương Diễn hỏi: “Ngày thường các em đều gọi ông ấy là lão Tần?”
Thư Dao không hiểu gì: “Không thì thế nào?”
Lương Diễn cầm tờ giấy nhưng chưa ký tên mà hỏi Thư Dao: “Bình thường em cũng nói những lời này với người khác à?”
“Làm sao có thể.” Thư Dao nhìn chằm chằm chiếc lá rơi dưới đất, thật lâu sau mới nói: "Hôm nay tâm trạng tôi khá tốt."
Thư Dao mắc chứng ám ảnh sợ xã hội gián đoạn.
Lúc tâm trạng tốt, cô hoàn toàn có thể đón nhận thiên nhiên, tiếp nhận xã hội, thậm chí còn có ý nghĩ tích cực đi giúp đỡ người lạ, nhưng hầu hết trong các tình huống thực tế, cô vẫn luôn ở trong trạng thái từ chối bắt chuyện với người lạ và e ngại việc giao tiếp xã hội.
Ngày bình thường gặp gỡ, nói chuyện phiếm với người quen thì không sao, duy chỉ với người lạ mới có tâm lý chống đối và sợ hãi cực mạnh.
Ngày qua ngày dồn lại, ngay cả cửa phòng Thư Dao cũng không muốn ra. Ngẫu nhiên đi vứt rác hay đi lấy đồ chuyển phát nhanh thì khi về cũng phải bọc mình thật chặt chẽ.
Khó xử nhất là khi gặp người quen nhưng không thân thiết gì, mỗi lần nhìn thấy từ xa, Thư Dao đều sẽ đi đường vòng, nếu thật sự không trốn được, cô sẽ giả bộ nhìn trời nhìn mây, xem mèo xem chó, giữ bình tĩnh đi ngang qua đối phương, giả vờ không nhìn thấy.
Theo như lời chị họ Thư Minh Quân của cô thì khi mới vừa thi đại học xong, một mình Thư Dao ru rú trong phòng, hơn ba tháng cũng chưa từng ra cửa, suýt nữa làm chậm trễ việc nhập học.
Thư Dao không hề có ấn tượng với sự việc này.
Hơn nữa, trong mắt cô, ba tháng không ra khỏi nhà không phải việc gì lớn, chuyện đó cũng không phải cô chưa từng làm qua, chỉ là Thư Minh Quân giữ kín như bưng chuyện này, như thể trong ba tháng đó cô đã gây ra chuyện gì tày đình.
Tiếc thay, Thư Dao lại không nhớ được gì.
Mỗi lần cô dò hỏi tới chuyện này, Thư Minh Quân đều vô cùng đau đớn nói: "Bởi vì thời gian dài em không ra cửa, nên trí nhớ mới bị giảm xuống đó! Sống là phải vận động, phải giao tiếp với người khác…"
Lại dời đề tài đến việc mong cô sinh hoạt hòa nhập với xã hội.
Hôm nay, người này tới đúng lúc, mấy ngày trước cô vừa gặp bác sĩ tâm lý.
Mỗi lần bác sĩ khám xong, vì được khơi thông tâm lý, trạng thái của Thư Dao sẽ tốt hơn nhiều.
Ngoại trừ việc bắt chuyện lúc đầu làm Thư Dao hơi mệt mỏi thì sau đó, Thư Dao thế mà có thể tiếp chuyện anh một cách tự nhiên.
Thư Dao còn nghi ngờ liệu lúc trước chính mình có quen anh nhưng lại quên mất hay không.
Cô hoàn toàn không có tâm lý sợ hãi và chống đối với anh như bao người xa lạ khác.
Lương Diễn gấp tờ bảng đánh giá tình nguyện viên rồi đưa cho Thư Dao.
Lúc lơ đãng, Thư Dao nhìn thấy trong lòng ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út trên bàn tay phải của anh đều có vết chai.
Lương Diễn không có chút ý định ký tên nào, anh lướt qua cô, cất bước đi vào tòa nhà khoa học kỹ thuật.
Anh nói: "Đi tham quan trước đã."
Thư Dao: "?"
Tính cách con vịt này cũng kiêu ngạo quá rồi đấy?
Chẳng lẽ Tần Dương chọn cho cô loại hình bướng bỉnh lỳ lợm, chỉ ta đây tôn quý thế này hả?
Vịt version tổng giám đốc độc tài?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)