Lương Diễn không muốn nhiều lời với một đứa bé, nói tóm gọn: "Đông người, trách nhiệm đương nhiên nặng nề."
Thư Dao há mồm trợn mắt.
Cô không dám hỏi Lương Diễn, từ "Đông người" rốt cuộc có ý gì.
Chẳng lẽ là tình huống cô chỉ vừa nghĩ đã có thể bị xét duyệt xóa đi ư?
Thư Dao nơm nớp lo sợ đặt câu hỏi: "Vậy chẳng lẽ anh ngày đêm đều phải làm lụng vất vả ư?"
Lương Diễn thờ ơ ừ một tiếng.
Ánh mắt Thư Dao nhìn Lương Diễn càng thêm trìu mến.
Thư Dao khen anh từ tận đáy lòng: "Thế thì anh đúng là có thận cứng, ý chí sắt thép đó."
Lương Diễn thờ ơ với sự tán dương của cô, vì có vết nhơ vừa nãy, lần này anh hỏi rõ ràng: “Có thể giới thiệu đôi nét cho tôi về tòa nhà khoa học kỹ thuật không?’
- - Còn có sức khiêm tốn hỏi về lịch sử của tòa nhà khoa học kỹ thuật nữa chứ.
Đúng là một con vịt ngoan dù sẩy chân sa đọa nhưng vẫn khát khao ham học mà.
Thư Dao rất đồng cảm với anh, mà Lương Diễn càng ra vẻ thờ ơ thì trong suy nghĩ của cô, Thư Dao càng thấy Lương Diễn đáng thương.
Không cần anh nói thêm gì, trong đầu Thư Dao đã tự động sắp xếp hình tượng ổn thỏa thay Lương Diễn.
Chắc chắn anh là một người bị người nhà ép, bất đắc dĩ mới phải theo nghề này. Sau đó, dựa vào tinh thần yêu nghề quý nghiệp, anh dốc sức gây dựng sự nghiệp của bản thân. Hàng ngày, tuy phải đối mặt với vận động cường độ mạnh nhưng đồng thời anh cũng tận dụng mọi thứ để tiếp thu tri thức...
Thư Dao tự bổ não đến mức làm mình cảm động mịt mù, lúc nói chuyện với Lương Diễn, giọng cũng có vẻ dịu dàng hơn: “Tòa nhà khoa học kỹ thuật ở trường chúng tôi được một nhà từ thiện quyên tặng, đó là một người làm từ thiện khiêm tốn…”
“Tôi không muốn nghe chuyện này.” Lương Diễn ngắt lời cô, “Tôi muốn nghe tình trạng sử dụng tòa nhà khoa học kỹ thuật hiện giờ.”
Thư Dao ngạc nhiên ba giây, nghĩ thầm anh làm bộ làm tịch ghê đấy.
Cứ như là lãnh đạo đi thị sát vậy.
Thằng nhóc Đặng Giới đó ngu ngốc gây ra hết chuyện này đến chuyện khác, có một vài việc còn ngu xuẩn ngoài dự kiến của Lương Diễn.
Chỉ là có vài lời trách móc không nên nói với Thư Dao.
Vừa rồi anh cũng để ý thấy, sau khi anh tiếp điện thoại, ánh mắt Thư Dao nhìn anh đã thay đổi.
Mắt ngân ngấn lệ, cứ như ẩn chứa một hồ nước trong vắt.
Có lẽ đã bị anh dọa sợ.
Còn trong mắt Thư Dao thì là người này quá đông khách, ngại làm trò nhận điện thoại trước mặt cô nên mới tránh đi.
Giống như một con dã thú một mình li3m láp vết thương sau khi bị thương, nhất định phải trốn trong góc không người.
Thư Dao lại càng thông cảm cho anh vịt.
Tới giữa trưa, nhiệt độ không khí càng ngày càng cao mà vẫn chưa đến thời gian bật điều hòa ở giữa, Thư Dao vươn tay che nắng, hơi khát, cô chủ động mở lời: “Anh này, tôi đi mua kem ly được không?"”
Lương Diễn rũ mắt nhìn cô.
Tóc mai mọc thưa và nhỏ ở bên mặt Thư Dao bị mồ hôi làm ướt, dán trên da thịt, run nhè nhẹ theo từng nhịp thở.
Anh nói: “Được.”
Bên cạnh có một cửa hàng kem ly, cô thở hồng hộc, chạy thật nhanh qua đó, mua hai cây kem ốc quế.
Lúc chờ nhân viên làm kem ốc quế, cô thuận tay nhắn cho Tần Dương một tin: [Con vịt cậu tìm kiểu cách lắm đó nha.]
Tần Dương không trả lời cô.
Chắc anh chàng đang bận.
Thư Dao cầm hai cây kem ốc quế, mỗi tay một cái, đi về.
Lương Diễn đứng dưới tầng tòa nhà khoa học kỹ thuật, anh vừa nhận điện thoại trợ lý, quay người lại đã ngửi thấy một mùi sữa bò hòa quyện cùng hương cỏ.
Thư Dao chủ động đưa anh một cây kem ốc quế: “Này, cho anh.”
Lương Diễn không nhận, rũ mắt nhìn cô.
Thư Dao không để ý đến ánh nhìn của anh, nhét luôn vào tay anh, vô cùng đồng cảm nói: “Cầm đi nè, mời anh ăn, một lát nữa sẽ bị chảy đó.”
Hiện giờ thời tiết quá nóng, gương mặt Thư Dao bị phơi nắng đến nỗi hơi đỏ lên, vừa tươi vừa non, ngay cả một đầu tóc bị gió thổi loạn cũng có vẻ sức sống bừng bừng, vừa dồi dào vừa mạnh mẽ.
Sau một hồi lâu, Lương Diễn mới nhận kem ốc quế, giọng nói lạnh nhạt: “Em vất vả rồi.”
“Không không không.” Thư Dao cắn một miếng kem ốc quế, thuận miệng cảm thán: “Nào có vất vả bằng nghề làm vịt như các anh?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)