Tần Dương không đưa ảnh chụp người nọ cho cô, nếu không đi hỏi, ngộ nhỡ bỏ qua rõ ràng không hay.
Hỏi xíu, lỡ sai thì xin lỗi, chắc cũng không có gì.
Cách đây không lâu cô đã được tư vấn tâm lý, bác sĩ yêu cầu cô một việc, đó là trước khi cô chính thức nói chuyện với người khác, trước hết hãy luyện tập trong trí óc hai ba lần.
Thư Dao yên lặng luyện tập năm sáu lần trong trí óc, cuối cùng lấy can đảm đi lại đó.
Ngón tay cô phát run, tim đập loạn xạ, lễ phép gõ gõ cửa xe.
Cửa xe hạ xuống, ở bên trong là một ông chú khoảng ba, bốn chục tuổi, cười hỏi cô: “Bạn học, có chuyện gì sao?”
Thư Dao hỏi: “Xin hỏi Lương… ừm, anh Lương có ở đây không?”
Vừa nói xong, cửa xe phía sau cũng từ từ hạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn tú.
Thư Dao xoay người, ánh mắt không dời đi nổi.
Dàn hoa hợp hoan hai bên đường đã qua mùa hoa nở, chỉ còn lá cây xanh ngắt. Ánh mặt trời bị cành khô và chùm lá xanh ngắt phân chia ra, tạo thành những mảng loang lổ ánh vàng, trong những vầng sáng đó còn thấy được cả những hạt bụi li ti đang bay.
Sợi nắng bị cành khô và lá cây cắt mảnh ấy rơi và khóe mắt anh, làm sáng nốt ruồi mỹ nhân.
Sắc đẹp mê người.
Áo sơ mi trắng, quần đen, cà vạt xanh kẻ sọc.
Lương Diễn ngồi trong xe, lạnh nhạt hỏi cô: “Có chuyện gì không?”
Thư Dao có chút mơ hồ hỏi anh: “Xin hỏi anh là do… Lão Tần mời đến sao?”
Lương Diễn im lặng một giây: “Ừm.”
Thư Dao trầm tư.
Mỹ nam bậc này ấy thế mà lưu lạc đến nông nỗi phải bán nhan sắc ư?
Thư Dao sững sờ, cùng lúc đó, Lương Diễn cũng nhìn cô.
Để thuận tiện chỉ đường và hướng dẫn các bạn học, các tình nguyện viên thống nhất mặc áo polo thuần trắng, trên áo còn ghim thẻ bài có viết tên tình nguyện viên.
Thư Dao chạy nhanh vài bước mới miễn cưỡng đuổi kịp.
Vừa rồi nói chuyện với anh, Thư Dao không cảm thấy bất an, khẩn trương như lúc gặp người lạ.
Cứ như hai người đã quen biết nhiều năm.
Nhưng Thư Dao tin chắc, nếu lúc trước cô thực sự từng gặp qua, lấy giá trị nhan sắc của anh mà nói, Thư Dao chắc chắn sẽ không quên.
Hơn nữa, phong thái của người này cũng không giống đang làm vịt nha.
Thư Dao không nhịn được ngửa mặt ngắm anh, vừa lúc đối mặt với anh.
Lương Diễn hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”
Bốn mắt nhìn nhau, dường như bị đôi mắt anh mê hoặc, theo bản năng, Thư Dao nói ra suy nghĩ trong lòng: “Đang nghĩ xem vì sao anh lại làm nghề này?”
Vừa nói xong, cô che miệng, biết mình vừa lỡ lời.
Lương Diễn cũng giật mình, sau cũng trả lời cô: “Kế thừa gia nghiệp mà thôi.”
Thư Dao im lặng.
Kế thừa gia nghiệp… Kế thừa gia nghiệp…
Khoan đã… quán trai bao hiện giờ cũng bắt đầu chú ý đến văn hóa truyền thừa nữa à?
Cha truyền con, con truyền cháu?
Vịt già trăm năm?
Thất kính, thất kính rồi.
Thư Dao lúng ta lúng túng mở miệng: “Là tôi kiến thức nông cạn.”
Lương Diễn im lặng.
Anh xoay đầu, thấy đôi tay cô đang buông xuôi bên người.
Ngón tay thon dài, đầu ngón tay có màu hồng phớt.
Giây tiếp theo, Thư Dao đưa tay ra, lục một cây bút ra khỏi túi và một bảng đánh giá tình nguyện viên rồi đưa cho Lương Diễn: “Phiền anh ký tên ở bên phải.”
“Bạn học Thư.” Lương Diễn không nhận giấy bút, rũ mắt nhìn cô, lông mi dài che giấu những tia sáng nhỏ: “Đây là phương thức hoan nghênh độc đáo của quý trường sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)