Để cải thiện hình tượng, vừa rồi Triệu Thăng Bỉnh vẫn luôn liên tục giải thích trước mặt Lương Diễn, rằng không khí trong trường học tốt đẹp ra sao, các sinh viên trong sáng thế nào---
Ai mà ngờ được, quay người lại đã nghe được cuộc chiến giữa Thư Dao với đóa sen trắng.
Triệu Thăng Bỉnh căng da đầu trả lời: “Hành vi không có đạo đức giống nữ sinh này, trường học sẽ nghiêm khắc…”
“Không cần thiết” Giọng Lương Diễn lạnh nhạt, ngắt lời ông ta: “Đều là trẻ nhỏ chưa trải sự đời, đồng ngôn vô kỵ (*).”
(*) Đồng ngôn vô kỵ: trẻ nhỏ nói năng chưa biết kiêng dè.
Một câu làm Triệu Thăng Bỉnh hãi hùng khiếp vía, ông ta ngượng ngùng nói: “Tôi hiểu rồi.”
- ---
Một tuần sau, ngày kỷ niệm thành lập trường, Thư Dao cô đơn đứng trước tòa nhà khoa học kỹ thuật l@m tình nguyện viên.
Để lấy đủ điểm số, trước hết Thư Dao báo danh phục vụ tình nguyện, nhận việc giới thiệu và chỉ đường cho các cựu sinh viên về thăm trường.
Lúc đầu đã bàn trước để cô chung tổ với bạn tốt Ngải Lam.
Nào ngờ sáng nay, danh sách phân công lại viết Ngải Lam và Tần Dương chung tổ đến rừng cây trong trường cùng các bạn học khác, còn Thư Dao thì bị bắt đến tòa nhà khoa học kỹ thuật một mình.
Tòa nhà khoa học kỹ thuật mới được trường đưa vào sử dụng, một mảnh hoang vu, bình thường người qua lại cũng ít, các sinh viên về thăm trường càng không đến khu này.
Thế này rõ ràng bắt Thư Dao đi phơi nắng một mình mà.
Lúc vừa có danh sách, Tần Dương đã đi tìm Hà Dật.
Hà Dật bất đắc dĩ, nói: “Tối hôm qua Thiển Thiển làm ầm ĩ với tớ, một hai bắt Thư Dao phải một mình canh khu khoa học kỹ thuật… Cậu cũng biết mà, tớ vất vả lắm mới theo đuổi được Thiển Thiển.”
Lần trước tra ra rõ rành rành, trong khoảng thời gian đàn tranh bị cắt dây chỉ có mình Thư Thiển Thiển đi vào.
Cuối cùng thiếu chút nữa làm bao tâm huyết cô trò đổ bể, ngoại trừ việc đuổi Thư Thiển Thiển, họ còn dán thông báo phê bình ba ngày.
Cuộc bình chọn khen thưởng phê bình năm nay đều sẽ không có phần của Thư Thiển Thiển.
Ngải Lam tức giận, muốn tìm Thư Thiển Thiển tính sổ lại bị ngăn lại.
Cuối cùng Tần Dương đưa ra cách giải quyết: “Không phải tớ vừa mới tốn tiền mướn cho Thư Dao một… Khụ, một người à? Giờ kêu người đó lại, trực tiếp nhờ điểm danh làm thay là được.”
Ngải Lam cẩn thận: “Sẽ không bị tra ra chứ?”
Tần Dương cốc đầu cô ấy một cái: “Cậu ngốc à, lần này tớ là người phụ trách kiểm tra đối chiếu, tớ còn có thể hại người một nhà à?”
Thư Dao rất đồng ý: “Tớ cảm thấy có thể làm được.”
Tầng trên khu khoa học kỹ thuật mới được tu sửa xong, vừa mới được đưa vào sử dụng, Thư Dao đứng đợi trước cửa tòa nhà khoa học kỹ thuật mười phút, chỉ thấy ba con mèo vàng ú nu với một con chó đất màu đen, thêm hai con chim chích chòe.
Một người đi ngang qua cũng không thấy.
Tần Dương: “Tớ liên hệ trước, người ta đã đi qua rồi, nhưng hôm nay đường tắc quá, chắc là cậu phải chờ thêm một lát.”
Tần Dương: [Lần này bỏ nhiều tiền, mướn người đầu bảng, đi xe của chủ tiệm họ, họ Lương.]
Tần Dương: [Ảnh chụp]
Tần Dương: “Anh ta nói hôm nay đeo cà vạt sọc xanh, mặc sơ mi trắng quần đen.”
Thư Dao làm dấu tay ok, cô không biết các loại xe lắm, bức ảnh này cũng không chụp đến logo xe. Vừa mới bỏ điện thoại xuống đã thấy một chiếc xe dừng lại cách đây không xa, giống với cái xe trong ảnh.
Thư Dao nỗ lực so sánh chúng hơn nửa ngày, có cảm giác chúng giông giống mà cũng có điểm gì đó là lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)