Thư Dao không biết cách giao tiếp với người khác, chỉ mỉm cười cảm ơn, cánh tay run rẩy cầm ba lô của mình ra ngoài.
Lúc nãy khi kéo đàn nhị, toàn bộ quá trình Thư Dao đều nỗ lực khống chế bản thân, nhắc mình đừng run, đừng sợ.
Cho dù đôi mắt không nhìn thấy gì, nhưng cô vẫn biết, dưới sân khấu toàn là người.
Bọn họ đều nhìn cô chằm chằm.
Toàn bộ áp lực sợ hãi khi nãy trào ra, Thư Dao không thể kiềm chế mà run rẩy, đẩy cửa, mới đi ra ngoài được vài bước, cô ngồi xổm xuống, rùng mình.
Diễn tấu trước mắt bao người đau khổ quá.
Trùng hợp di động rung lên lúc này, một dãy số điện thoại xa lạ kiên trì gọi cho cô.
Nếu là bình thường, một người mắc chứng ám ảnh sợ hãi xã hội tuyệt đối không tiếp điện thoại của người lạ.
Chẳng qua Thư Dao vừa khai thông tâm lý xong, cộng thêm áp lực dồn nén vừa rồi quá lớn, dưới tác dụng của hai hiệu ứng này, Thư Dao bấm nút nghe điện thoại.
Thư Dao kiềm chế cảm xúc của mình, nói: “Xin chào.”
“Cô Thư phải không?” Giọng nói đầu kia nhẹ nhàng: “Xin chào, tôi là bạn gái của Đặng Giới.”
Gân xanh trên trán Thư Dao hơi giật giật.
Mấy ngày rồi, từ sau khi cô bị bác cả bắt đi xem mắt với Đặng Giới, cô bắt đầu chịu đủ các cuộc gọi quấy rối.
Nỗi sợ hãi và phẫn nộ tích góp lúc lên sân khấu bộc phát hết ra vào lúc này, cô đứng lên, hỏi: “Có chuyện gì?”
“Tôi và Đặng Giới đều có tình cảm với nhau.” Giọng nữ nhu nhược khóc nức nở, “Nhưng mà gia đình anh ấy lại bắt anh ấy phải hẹn hò với cô… Cầu xin cô, cô có thể cự tuyệt được không?”
“Được thôi, nếu cô đã nói như thế” Thư Dao thở dài ngắt lời cô nàng, “Cho tôi 3000 vạn, tôi lập tức rời khỏi bạn trai cô.”
Bạn gái Đặng Giới sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới cô sẽ đưa ra yêu cầu như vậy.
Sự tình xảy ra quá đột ngột, thật lâu sau, người bên kia mới chần chừ hỏi lại Thư Dao: “Cô nghiêm túc chứ?”
Thư Dao nói: “Đương nhiên là giả.”
Người bên kia nghẹn lại.
Thư Dao muốn làm cô gái não toàn tình yêu này tỉnh tảo lại: “Chỉ cần cô làm cho Đặng Giới có thể cách xa tôi ra, bảo tôi đưa tiền không cho cô cũng được.”
Thư Dao: “Nhân thể nhắc nhở cô một chút, cô là người thứ mười bảy gọi điện thoại cho tôi đấy.”
Không đợi người bên đầu kia nói tiếp, Thư Dao cúp máy, dụi dụi mắt, cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.
Trên màn hình điện thoại, vẫn có tin nhắn lộn xộn lung tung người khác gửi cho cô.
Không có một ngoại lệ, đều là tin nhắn của bạn gái cũ và nhóm bạn gái hiện tại, hoặc là trà xanh hoặc sen trắng hoặc hồng trà (*), hàm ý chỉ có một--
Đặng Giới không yêu cô đâu, đó chỉ là ý nghĩ của các bậc phụ huynh thôi, hai người sẽ không có tình yêu đích thực đâu.
(*) trà xanh: chơi mưu mô đâm sau lưng
hồng trà: chơi mưu mô trước mặt, không thèm giả vờ giả vịt mà xé thẳng mặt nhau.
Thư Dao rất muốn khuyên các cô nàng tỉnh táo chút, cô mới không thèm làm vợ của gã đàn ông như thế đâu!
Đống tin nhắn ấy càng làm tin nhắn của Tần Dương có vẻ thanh nhã hơn.
Dù sao thì cô cũng không có ý định yêu đương, đám oanh yến của Đặng Giới đã làm cô khổ không nói nên lời.
Thư Dao ngồi một hồi lâu mới đứng lên, chậm rãi đi về.
Chỉ là, cách đó hai mét, cách một cây tùng cao nửa mét, Triệu Thăng Bỉnh và chủ nhiệm Tần đứng sau lưng Lương Diễn đều bị dọa choáng váng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)