Lương Diễn lặng thinh.
Thư Dao lập tức nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng xin lỗi anh: "Ôi xin lỗi nhé, tôi không có ý kì thị các anh đâu. Thật ra tôi rất tôn trọng nghề nghiệp của anh, chẳng qua đã quen gọi như thế... Ừm, với các anh, đây có tính là danh xưng ác ý không?"
Lương Diễn đưa tay day day huyệt thái dương.
Thư Dao thấy gân xanh trên trán anh dường như hơi giật giật.
Qua ba giây, Lương Diễn dời mắt khỏi cây kem ốc quế bị cô cứng rắn nhét vào tay, chuyển sang nhìn Thư Dao.
"Không tính là danh xưng ác ý," Lương Diễn từ trên cao nhìn xuống cô, đột nhiên, anh mỉm cười, trông có vẻ khoan dung và bất đắc dĩ, "Ngạc nhiên quá thôi."
Ngạc nhiên quá?
Thư Dao không đoán được lời nói của anh giờ đây có ý gì.
Chẳng lẽ ý chỉ anh ngạc nhiên vì cô mời vịt làm bạn trai ư?
Hay là chuyện khác?
Không đợi Thư Dao nghĩ kĩ, Lương Diễn đã cất bước di chuyển sang nơi khác: "Công trình trung tâm thí nghiệm đã được đưa vào sử dụng chưa? Khu vực chứng năng được quy hoạch như thế nào?"
Công trình trung tâm thí nghiệm cách nơi này khoảng chừng năm trăm mét, dựa theo cách xây dựng tòa nhà, chia thành sáu khu ABCDEF, nghe nói cũng được nhà từ thiện kia quyên tặng, kể cả phòng máy chuyên ngành Thư Dao ở trên khu C cũng vậy.
Thư Dao đi liên tục mấy bước, cuối cùng cũng miễn cưỡng đuổi kịp nhịp đi của anh: "Xin lỗi, tôi chỉ biết về khu C thôi, không rõ lắm về các khu vực khác...."
Nói tới đây, Thư Dao ngẩn người.
Thư Dao cắn một miếng kem ốc quế, hơi lạnh, có thể lạnh xuyên tới tận tim luôn. Cô ngẩng mặt, vừa đúng lúc nhìn thẳng vào ánh mắt của Lương Diễn.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Lương Diễn đã nhìn sang chỗ khác.
Mắt anh rất đẹp, màu con ngươi sậm hơn người bình thường, hốc mắt sâu, lông mi cũng dài. Đường nét và khung xương hơi ngả theo hướng phương Tây, nhưng vẻ ngoài lại hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của người phương Đông.
Nhưng ánh mắt tình cảm nồng nàn đó của anh lại làm trái tim Thư Dao vô cùng khó chịu, nếu không phải đây là lần đầu gặp mặt, Thư Dao ắt đã nghi ngờ người này đã thầm mến cô nhiều năm.
Hại trống ngực cô điên cuồng gia tốc.
Mãi đến khi Thư Dao nhận ra, khi Lương Diễn nhìn chó lang thang đi ngang qua cũng bằng ánh mắt đó.
Thư Dao: "..."
Nhầm hàng rồi.
Thì ra ánh mắt người ta đẹp sẵn, tự có filter tình cảm nồng nàn.
Thư Dao dẫn Lương Diễn lên thang máy, tiếp tục giới thiệu đâu vào đấy cho anh.
Đúng lúc Ngải Lam gửi tin nhắn tới, hỏi Thư Dao giờ đang ở đâu.
Thư Dao đáp: "Đang đứng ở công trình trung tâm thí nghiệm với người ta."
Ngải Lam: "Tớ khát sắp chết rồi, qua ngay đây."
Ngải Lam: "Hình như hôm nay có ông tai to mặt lớn nào sắp tới thì phải, Tần Dương và Hà Dật đều bị gọi đi họp rồi."
Ngải Lam: "Trông hiện trường, ai không biết còn tưởng hoàng đế cải trang vi hành ấy chứ."
Thư Dao nhìn Ngải Lam điên cuồng châm chọc, cười đáp lại bạn: "Cậu tới đi, đúng lúc có thể đi theo giúp tớ."
Người được Tần Dương mời đến có vẻ ngoài trời phú quá mức, một con người đam mê nhan sắc đơn giản như Thư Dao sắp không chịu nổi bị sắc đẹp xung kích, muốn tìm người đến xoa dịu một lúc.
Dòng tin nhắn đó vừa gửi ra chưa được năm phút thì Thư Dao nhận được tin mới từ Ngải Lam.
Ngải Lam: "Má nó, người lão Tần tìm cũng đẹp trai quá rồi."
Ngải Lam: "Tớ không qua đó đâu, đỡ quấy rầy hai người liên lạc tình cảm, hê hê hê."
Thư Dao dở khóc dở cười, ngó quanh khắp nơi, liếc mắt liền thấy Ngải Lam đang lén lút trong một khúc rẽ.
Ngải Lam còn dùng tay ra hiệu cô cố lên.
Không hề có ý muốn đi ra.
Mắt thấy cô bạn sắp chuồn mất, Thư Dao giơ tay lên, cao giọng gọi bạn: "Ngải Lam! Tớ ở đây."
Vì tiếng gọi đó của cô, Lương Diễn nghiêng người, nhìn thấy Ngải Lam đang định chuồn đi trong tư thế dung tục.
Ngải Lam đâm lao phải theo lao, cô nàng hạ chân xuống, cười: "Trùng hợp thật, haha."
Cô ấy không cam tâm tình nguyện đi tới trước mặt Thư Dao.
Hai người vô cùng giả dối vờ như tình cờ gặp mặt, hàn huyên vài câu.
Ngải Lam không biết Tần Dương mướn người có nghề nghiệp đặc biệt co Thư Dao, tư tưởng làm bà mối không chết, chưa hàn huyên được mấy câu đã thẳng thắn hỏi Lương Diễn: "Mạo muội hỏi một câu, giờ anh độc thân chứ?"
"Phải."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)