Ngải Lam ôm vai Thư Dao, cười: "Khéo quá nè, Dao Dao của chúng tôi cũng đang độc thân đó!"
Thư Dao liếc một cái đã nhìn thấu ý nghĩ của bạn thân, vội vàng làm sáng tỏ: "Không phải độc thân, xin cảm ơn. Hoàng hậu của tôi là Sataka Gintoki, Quý phi là Hijikata Toshizo, ngoài ra còn có Tomoe, Noragami Aragoto, Lelouch vi Britannia....vân vân... Hậu cung 3000 nhân vật anime, tôi bề bộn nhiều việc lắm. Một năm 365 ngày, đêm nào cũng làm cô dâu."
Ngải Lam hỏi lại: "Thế cậu có kéo mấy ông chồng trong anime tới chắn xem mắt thay cậu được không?"
Bị bạn lên tiếng phản đối, Thư Dao á khẩu, không thể phản bác.
Ngải Lam cũng không thèm để ý việc đó, tiếp tục nói với Lương Diễn: "Chắc anh vẫn chưa biết tính khí của Thư Dao, xưa nay cậu ấy không thích chung sống với nam sinh, rất trong sáng. Giờ phải đi xem mắt cũng là do người nhà ép cậu ấy đi thôi, haiz, đáng thương làm sao... Anh có thể giúp đỡ Thư Dao chứ?"
Lương Diễn không nói gì.
Kem ốc quế trong tay anh đã chảy hết, ngoại trừ lúc đầu đã cắn một miếng, lúc sau, Lương Diễn không hề đụng đến nữa.
Mắt thấy lớp kem bên trong sắp thấm ướt lớp vỏ ốc quế bên ngoài, Lương Diễn ném luôn cây kem vào thùng rác ở bên cạnh.
Tiện tay, Thư Dao đưa khăn giấy qua, anh cầm lấy, nói cảm ơn một tiếng rồi bắt đầu lau chùi ngón tay một cách tỉ mỉ.
Mục đích của Ngải Lam hiển nhiên không chỉ dừng ở việc đó, cô ấy nói: "Hai người lúc rảnh có thể nói chuyện phiếm, ăn cơm chung, dạo phố gì đó. Hiểu biết nhau một chút, tránh tới lúc đó lại bị người ta chọc lòi đuôi."
Lương Diễn chưa nói ừ, cũng chưa nói không được, chỉ nhìn Thư Dao.
Thư Dao lập tức nói: "Thôi đi, không thể làm lỡ công việc của anh được."
- - Buổi tối người ta còn hai cuộc xã giao nữa.
Nên về nhà tẩm bổ cơ thể kĩ lưỡng.
"Không làm lỡ đâu," Lương Diễn ngắt lời cô, "Nghe qua rất thú vị."
"Chọn ngày không bằng trùng ngày," Ngải Lam lập tức đề nghị, "Hay là hôm nay hai người ăn cơm tối với nhau đi, cũng bàn bạc rõ ràng với nhau luôn."
Không được.
Tối nay Thư Dao phải làm bài thi hộ đúng giờ để còn xem tập mới cập nhật.
Cô không muốn lãng phí thời gian vui vẻ buổi tối vào việc giao tiếp xã hội vô ích.
Đi ra ngoài không khéo lại gặp rất nhiều người lạ, hoặc là những người quen hờ, lại phải chào hỏi...
Ngải Lam không biết anh là vịt, nhưng Thư Dao biết.
Cô không kì thị nghề nghiệp, nhưng cô cho rằng mình không thể có tình cảm gì khác với anh vịt, trừ sự thông cảm và tình hữu nghị.
Cô cũng không phải Chức Nữ (*).
(*) Ngưu Lang vừa là từ chỉ chàng chăn trâu trong truyện cổ tích Ngưu Lang Chức Nữ, vừa là từ chỉ những người đàn ông bán dâm.
Thư Dao mặt không đổi sắc nói dối: "Gần đây tớ đang hạn chế ăn uống, hôm nay không ăn tối."
Ngải Lam lên án nhìn Thư Dao --
Hạn chế ăn uống?
Hai ngày trước là ai ăn một hơi hết sạch cả vỉ bánh bao hấp, một suất gà chiên, hai bát vằn thắn trong bữa khuya xong còn xoa bụng âu sầu nói ăn chưa no?
Ngải Lam nói: "Không ăn tối dễ bị loét dạ dày đấy."
Thư Dao gặp chiêu phá chiêu: "Ăn ít mới giảm béo được."
"Hình thể cậu thế này rồi còn đòi giảm béo? Giảm nữa có mà thành khung xương di động mất. Hạn chế ăn uống trăm hại mà chẳng có tí lợi ích--"
Thư Dao không phục: "Ai bảo thế? Hạn chế ăn uống rất có lợi mà."
"Thế cậu nói xem, lợi chỗ nào?"
Thư Dao bị câu hỏi đó của Ngải Lam vặn cho á khẩu.
Cô không nghĩ ra.
Lương Diễn giữ im lặng đứng một bên lên tiếng: "Trái lại tôi biết một chút."
Vào giây phút này, câu nói đó chẳng khác gì thánh ca.
Thư Dao cảm động đến nỗi muốn lấy đàn tranh đàn ngay một khúc 《 Cao Sơn Lưu Thủy 》ngay tại chỗ cho anh nghe.
Tuy mới chỉ gặp mặt một lần, tuy đối phương chỉ là một anh vịt nhiệt tình yêu nghề, nhưng anh đã nói lên tiếng lòng của cô. Đây đúng là nghìn vàng dễ kiếm, tri âm khó tìm mà --
Lương Diễn lạnh nhạt nói tiếp: "Hạn chế ăn uống sẽ gây ra tình trạng thiếu dinh dưỡng, làm cho tóc rụng nhiều, rất có ích trong việc tiết kiệm thời gian chăm sóc tóc của bạn học Thư."
Thư Dao chợt mở to hai mắt: "Anh là ma--"
"Anh Lương!"
Một tiếng gọi ngắn ngủn ngắt luôn lời nói chưa ra khỏi miệng của Thư Dao.
Thư Dao xoay người, bàn tay cầm kem ốc quế bóp mạnh.
Cô trơ mắt nhìn chủ nhiệm Triệu Thăng Bỉnh cùng với cái bụng bia to bự kích động lao đến chỗ này.
Vì sốt ruột, má ông ta đỏ lên như màu gan heo, còn thở hổn hển.
Cứ như đang vội làm chuyện lớn nào đó.
Thu lại ánh nhìn --
Lương Diễn đứng bên cạnh cô, áo sơ mi không một nếp nhăn, cúc áo cài chặt đến tận cổ, mặt đẹp như tranh, phong thái nổi bật.
... Tiếng anh Lương vừa rồi là gọi anh ư?
Trên trán Triệu Thăng Bỉnh liên tục đổ mồ hôi lạnh nhỏ xuống đất, ông ta sải bước đi tới, kinh sợ hỏi Lương Diễn: "Anh Lương, sao một mình anh lại tới đây?"
Cầm que kem ăn được một nửa, Thư Dao trợn tròn mắt.
Vẻ mặt Lương Diễn không có chút ngạc nhiên nào, anh mỉm cười, nốt ruồi mỹ nhân trước mắt cũng khẽ biến động theo.
Cúi đầu, anh nhìn Tư Dao với tư thế nhìn xuống.
Ánh mắt anh hiền lành, giọng nói hơi trầm: "Bạn học Thư, bạn vừa nói tôi là ma gì đấy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)