Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không thể không yêu Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Cố Tử Hi như người mất hồn quay trở lại khách sạn. Cô kéo tấm rèm dày nặng che kín cửa sổ, rồi cứ thế nằm vùi trên giường suốt một ngày một đêm, chẳng màng đến thời gian bên ngoài trôi qua thế nào.

Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, ký ức về những năm tháng bên cạnh La Vân Sân cứ liên tục hiện về trong tâm trí cô. Khi hai người bên nhau rõ ràng ngọt ngào đến thế, tại sao chỉ trong chớp mắt lại ra nông nỗi này?

Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại đánh thức Cố Tử Hi. Cô ngồi dậy, phát hiện gối đã ướt đẫm, trên mặt cũng nhòe nhoẹt nước mắt. Chính cô cũng không ngờ mình lại có thể khóc nhiều đến vậy. Cầm điện thoại lên nhìn người gọi, cô hít sâu vài hơi, cố gắng trấn tĩnh lại rồi mới bắt máy.

"Tiểu Hi, phỏng vấn xong chưa con? Cảm giác thế nào?" Giọng nói dịu dàng của mẹ Cố vang lên từ đầu dây bên kia.

Trái tim Cố Tử Hi như bị ai bóp nghẹt, cổ họng nghẹn ắng, đau đớn khôn cùng: "Mẹ, con cảm thấy làm bài cũng không tệ lắm."

Cố Tử Hi cắn chặt môi để không bật khóc thành tiếng: "Mẹ, đột nhiên con không muốn đi học nữa."

"Sao thế?" Mẹ Cố nhận ra điều bất thường: "Chẳng lẽ con cãi nhau với Vân Sân à?" Bà biết rõ con gái mình hơn một năm qua đã liều mạng học hành vì La Vân Sân thế nào, không đời nào sắp đạt được ước nguyện lại đổi ý.

Ban đầu Cố Tử Hi định nói hết sự thật, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt xuống. Cô không muốn mẹ lo lắng, bèn đáp: "Không phải đâu ạ, chỉ là con thấy phương Bắc khô hanh quá, khí hậu ở Đế Đô cũng tệ, chẳng bằng quê mình."

Mẹ Cố không nghĩ ngợi nhiều, cười bảo: "Con còn trẻ, đi ra ngoài mở mang tầm mắt cũng tốt. Đợi mấy năm nữa, bố mẹ già rồi, con về bên cạnh bố mẹ là tốt nhất."

Cố Tử Hi "vâng" một tiếng rồi vội vàng cúp máy.

Cô kéo rèm cửa, ánh mặt trời bên ngoài chói chang đến nhức mắt. Nhìn những tòa cao ốc sừng sững, cô bỗng thấy hoang mang tột độ về con đường phía trước. Cô nhớ lại câu thoại trong bộ phim The Day After Tomorrow: "Mọi điều tôi quan tâm, mọi sự tôi nỗ lực, đều là để chuẩn bị cho tương lai, nhưng tương lai đã không còn tồn tại nữa." Chưa bao giờ cô thấm thía câu nói này đến thế. Tương lai của cô, dường như cũng đã tan biến rồi.

Trước khi đến Đế Đô, Cố Tử Hi vốn định sau khi phỏng vấn xong sẽ nhờ La Vân Sân dẫn đi chơi khắp nơi. Ai mà chẳng có chút tình cảm đặc biệt với thủ đô, và cô cũng không ngoại lệ, nhưng giờ đây, thành phố mà cô mới đặt chân đến vài ngày này lại khiến cô tổn thương quá sâu. Sau khi tỉnh táo lại, cô chẳng còn muốn nán lại nơi này thêm một phút giây nào nữa. Mở điện thoại đặt vé máy bay chuyến sáng mai, cô lại buông mình nằm xuống giường.

Không đợi kết quả phỏng vấn, cũng chẳng đi thăm thú bất kỳ danh lam thắng cảnh nào, cô cứ thế lén lút rời đi. Cô tự hỏi lòng mình, rốt cuộc cô đến nơi này để làm gì cơ chứ?

Có lẽ do thời gian trước quá mệt mỏi, cộng thêm hai ngày nay mất ngủ, khi Cố Tử Hi tỉnh dậy thì thời gian đã chẳng còn nhiều. May mà hành lý đã thu dọn từ trước, cô vệ sinh cá nhân qua loa rồi kéo vali rời đi. Khi taxi đi vào đường cao tốc ra sân bay, cô mới ý thức được mình thực sự sắp rời khỏi nơi này, nhất thời nước mắt lại chực trào.

Đến sân bay, ký gửi hành lý và đổi thẻ lên máy bay xong thì cũng gần đến giờ cất cánh. Cố Tử Hi cầm thẻ lên máy bay hốt hoảng chạy về phía cửa an ninh. Trên đường đi, cô vô tình va phải một người đàn ông. Chẳng kịp nhìn rõ mặt người đó, cô chỉ kịp nói vội một câu xin lỗi rồi tiếp tục cắm đầu chạy, hoàn toàn không nhận ra mình đã đánh rơi một món đồ quan trọng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc