Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không thể không yêu Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Cố Tử Hi đau đớn đến tê dại. Nếu là cô của thường ngày, vì tránh xấu hổ và để bản thân bớt tổn thương, cô nhất định sẽ như con đà điểu rụt đầu, quay lưng bỏ đi ngay lập tức. Nhưng hơn một năm qua, cô đã vì La Vân Sân mà hy sinh và đánh đổi biết bao nhiêu, cô yêu anh quá sâu đậm. Cô không thể cứ thế rời đi mà không cần một lời giải thích, cũng không thể giả vờ như không biết gì để tiếp tục yêu anh.

Khi Cố Tử Hi còn đang đứng chôn chân tại chỗ, La Vân Sân dường như cảm giác thấy người quen, cả người anh cứng đờ lại. Anh vội tự trấn an mình rằng cô không thể nào xuất hiện ở đây được. Nhưng khi ngước mắt nhìn lên lần nữa, anh cũng sững sờ y hệt Cố Tử Hi.

Ninh Viện nhận thấy người đàn ông cô đang ôm bỗng nhiên im bặt, cô nhéo nhéo eo La Vân Sân nhưng anh vẫn không phản ứng. Cô hơi buông lỏng vòng tay, ngẩng đầu nhìn anh, lại thấy mắt anh đang nhìn chằm chằm về phía trước. Ninh Viện nghi hoặc nhìn theo tầm mắt anh. Đập vào mắt cô là một cô gái trẻ ăn mặc kín đáo đang đi về phía hai người. Dù mặc áo khoác dày nhưng vẫn thấy dáng người cô gái ấy rất gầy, khi đến gần còn thấy làn da trắng nõn, ngũ quan thanh tú như thiếu nữ bước ra từ vùng sông nước Giang Nam, chỉ có điều cách ăn mặc hơi quê mùa.

"Sao em lại ở đây?" Chờ Cố Tử Hi đi đến trước mặt, La Vân Sân trừng lớn mắt hỏi với vẻ không thể tin nổi, đồng thời theo bản năng lùi lại, tách ra một khoảng cách với Ninh Viện.

Cố Tử Hi cứ thế bình tĩnh nhìn anh. Vốn dĩ vừa rồi còn muốn khóc một trận, nhưng thấy phản ứng này của anh, cô lại trở nên tĩnh lặng lạ thường. Hai tay cô bấu chặt vào vạt áo một cách không tự nhiên, không làm ầm ĩ, chỉ thành thật trả lời: "Em được vào vòng phỏng vấn cao học của Nhân Đại. Vốn định cho anh một bất ngờ, kết quả là..."

La Vân Sân càng thêm khiếp sợ. Lúc này, Ninh Viện nãy giờ bị ngó lơ mới lên tiếng, vẻ mặt khinh thường nhìn Cố Tử Hi: "Cô là ai?"

"Bạn học cấp ba."

"Bạn gái."

Câu trước là La Vân Sân trả lời, câu sau là của Cố Tử Hi.

Ninh Viện đầu tiên hung tợn quét mắt nhìn Cố Tử Hi từ trên xuống dưới, sau đó quay sang trừng mắt với La Vân Sân, cố nén giận quát: "La Vân Sân, không phải anh nói với em là trước đây anh có bạn gái nhưng đã chia tay từ lâu rồi sao? Chuyện này là thế nào?"

La Vân Sân ôm Ninh Viện dỗ dành thêm vài câu, đại ý là để cô ta tin tưởng anh, và Ninh Viện tin thật. Lúc này La Vân Sân vội nói: "Viện Nhi, anh nói chuyện riêng với bạn học cũ vài câu nhé, được không?"

Ninh Viện đương nhiên không đồng ý. La Vân Sân sủng nịch nhéo má cô ta, cười nói: "Ngoan, nghe lời anh." Sau đó lại ghé sát tai cô ta thì thầm gì đó khiến Ninh Viện đấm nhẹ vào ngực anh hai cái, còn cười mắng yêu vài câu.

Cố Tử Hi lạnh lùng nhìn màn kịch trước mắt, rồi đi trước về phía bồn hoa gần đó.

"Tử Hi, tại sao em đến mà không báo trước cho anh một tiếng?" La Vân Sân đi đến sau lưng cô, vẻ mặt tỏ ra quan tâm.

Cố Tử Hi đột nhiên thấy buồn cười. Đã đến nước này mà anh ta còn làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô châm chọc: "Nếu không phải xuất hiện đột ngột, làm sao em được xem một màn kịch hay thế này?"

"Tử Hi, anh có nỗi khổ tâm của anh." La Vân Sân bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Cố Tử Hi cười nhạt: "Coi như Cố Tử Hi này mắt mù, lại còn mù hẳn bảy năm trời." Cô chợt nghĩ, đời người có được mấy cái bảy năm? Vậy mà lại lãng phí trên người một kẻ như thế này.

"Tử Hi, là anh có lỗi với em, anh cũng không có gì để giải thích." La Vân Sân đưa tay ra, dường như muốn ôm cô, nhưng khóe mắt liếc thấy Ninh Viện đang đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm, anh nắm tay lại thành nắm đấm rồi thu về.

Lần này Cố Tử Hi bật cười thành tiếng: "Anh làm tổn thương tôi như thế, đến cuối cùng lại chỉ có một câu 'không có gì để giải thích'. Rốt cuộc tôi đã ngốc nghếch đến mức nào vậy?"

"Tử Hi, em đang ở đâu? Anh đưa em về." Trầm mặc một lát, La Vân Sân rốt cuộc vẫn thấy không yên tâm.

Cố Tử Hi tháo chiếc vòng cổ ngọc trai Akoya mà anh từng tặng xuống. Nhớ lúc nhận được nó, cô đã cảm động đến phát khóc vì biết món quà này tốn rất nhiều tiền so với mức chi tiêu của một sinh viên như anh khi đó. Đây là món quà đắt giá nhất anh tặng cô, giờ đây lại trở thành sự ràng buộc nực cười.

"Cố Tử Hi tôi và La Vân Sân anh từ nay không còn liên quan gì nữa. Tạm biệt."

Cô ném chiếc vòng cổ vào bụi cây trong bồn hoa, quay người bước đi. Chuỗi ngọc trai dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng lấp lánh chói mắt.

Ngay khoảnh khắc quay lưng đi, mọi sự kiên cường của Cố Tử Hi đều sụp đổ. Nước mắt cô rơi xuống từng chuỗi, từng giọt, tựa như những hạt ngọc trai trên chiếc vòng cô vừa tháo xuống khỏi cổ mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc