Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ninh An Nhiên mặc một bộ vest thường phục, dáng người gầy nhưng săn chắc, cao ráo, tay cầm điện thoại nghe trợ lý báo cáo tình hình công ty hôm nay. Nghe xong, hắn nghiêm túc dặn dò nhiệm vụ trong ngày thì đột nhiên bị một cô gái nhỏ kéo vali tông phải. Người hắn lảo đảo, cuộc nói chuyện với trợ lý cũng bị ngắt quãng. Tiếp đó, hắn thấy cô gái vẻ mặt đầy lo lắng rối rít xin lỗi hắn. Nói là xin lỗi, nhưng thực ra chẳng có chút thành ý nào, mắt còn chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái đã vội kéo hành lý chạy biến.
Dù chỉ thoáng qua, nhưng Ninh An Nhiên vẫn kịp nhìn thấy làn da trắng ngần và ngũ quan thanh tú của cô gái nhỏ. Không tính là đại mỹ nữ sắc nước hương trời, nhưng nhìn rất sạch sẽ, dễ chịu. Hắn cau mày, có vẻ không hài lòng với sự vô lễ của cô, đang định tiếp tục nói chuyện điện thoại thì thấy dưới đất rơi một chiếc căn cước công dân.
Hắn cúi người nhặt lên. Trên căn cước, cô gái nhỏ cười rất tươi, nụ cười ấy khiến gương mặt cô linh động hơn hẳn. Ninh An Nhiên vội quay người nhìn lại, nhưng bóng dáng cô gái đã hòa vào dòng người mất hút.
Hắn nhìn lại tấm căn cước, tên là Cố Tử Hi, một cái tên rất hay. Năm nay 22 tuổi, vừa vặn bằng tuổi em gái hắn. Chẳng biết vì sao, chỉ nhìn qua như vậy mà hắn lại ấn tượng lạ lùng với cả cái tên lẫn diện mạo của cô gái này.
Trước cửa an ninh, hàng người xếp hàng dài dằng dặc. Cố Tử Hi phải liên tục xin lỗi và nhờ vả, cuối cùng cũng được những hành khách phía trước nhường cho qua trước. Khó khăn lắm mới đến lượt mình, cô đưa thẻ lên máy bay cho nhân viên an ninh thì hoảng hồn phát hiện căn cước công dân đã không cánh mà bay.
"Thưa cô, giấy tờ tùy thân của cô đâu ạ?" Nhân viên an ninh cũng là một cô gái trẻ, thấy vẻ mặt sốt sắng của cô thì đoán được phần nào, vội an ủi: "Cô đừng vội, tìm kỹ lại xem nào. Để người sau lên làm thủ tục trước, cô tìm thấy thì đưa tôi ngay nhé."
Cố Tử Hi mặt cắt không còn giọt máu, gật đầu lia lịa, lục tung tất cả túi lớn túi nhỏ trên người nhưng vẫn không thấy đâu. Cô vỗ vỗ đầu, cố gắng nhớ lại xem mình có thể đánh rơi ở đâu.
Đúng lúc này, loa phát thanh sân bay vang lên giọng nữ: "Có một hành khách tên Cố Tử Hi đánh rơi giấy tờ tùy thân, xin vui lòng đến quầy Thất lạc hành lý tại sảnh đi để nhận lại." Thông báo được lặp lại ba lần.
Máy bay cất cánh, gặp luồng khí nên rung lắc dữ dội khiến cô tỉnh giấc giữa cơn mơ. Nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ còn thấy tầng tầng lớp lớp mây trắng, chẳng còn thấy rõ cảnh vật dưới mặt đất nữa. Lúc này cô mới thực sự ý thức được, mình đã rời xa Đế Đô rồi.
Trong thoáng chốc, một ý nghĩ hoang đường lóe lên: Có lẽ tất cả những gì xảy ra ở Đế Đô chỉ là một giấc mơ, La Vân Sân không lừa dối cô, cũng không phản bội cô. Theo thói quen, cô đưa tay sờ lên cổ, nơi đó trống không, không còn chuỗi ngọc trai quen thuộc. Cô như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, cô và La Vân Sân thật sự đã kết thúc. Dù cô có muốn tin hay không, tất cả đều là sự thật, không phải mơ.
Trở về thị trấn nhỏ ở miền Nam, mẹ Cố quan tâm hỏi han đủ điều nhưng cô chẳng còn tâm trí nào để đáp lại, chỉ trả lời qua loa lấy lệ. Mẹ Cố thấy cô thần sắc không tốt, lại tưởng cô phỏng vấn không tốt nên buồn, cũng chẳng dám hỏi đến kết quả thi cử nữa.
Giữa tháng Tư, Cố Tử Hi nhận được thông báo trúng tuyển nghiên cứu sinh của Đại học Nhân dân. Nhất thời buồn vui lẫn lộn, chẳng biết nên khóc hay nên cười. Đôi khi vận mệnh thật trớ trêu, khi bạn dốc hết tất cả để đạt được một thứ, đến lúc có được rồi lại phát hiện mình chẳng còn tha thiết nữa.
Nhưng chuyện vận mệnh, người thường sao có thể thấu hiểu hết. Lúc này Cố Tử Hi vẫn đinh ninh rằng chuyến đi Đế Đô của cô là vì La Vân Sân, mà không hề biết rằng số phận đã trêu đùa cô một vố lớn, chỉ để sắp đặt cho cô gặp gỡ một người khác – người đàn ông thực sự sẽ cùng cô đi đến cuối cuộc đời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


