Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không thể không yêu Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Sáng sớm chủ nhật, điện thoại của Cố Tử Hi vang lên. Cô nằm trên giường, ngái ngủ cầm điện thoại lên xem, là một dãy số lạ, mã vùng hiển thị ở thủ đô.

Cố Tử Hi nghĩ thầm cô ấy nói cũng có lý, bèn ấn nút nghe.

“Cố Tử Hi?” Một giọng nam trầm thấp truyền qua điện thoại, âm cuối hơi ngân lên, mang theo một loại cảm giác mê hoặc lòng người.

“Đúng, tôi là Cố Tử Hi.” Cố Tử Hi hạ giọng xuống vì không muốn làm ồn đến Lục Khả Duy, nhưng trong lòng càng thêm nghi ngờ thân phận của đối phương.

“Chào cô, thật ngại vì đã quấy rầy, tôi là Ninh An Nhiên, tôi muốn gặp cô một lần.” Đối phương nói chuyện rõ ràng là nho nhã lịch sự, nhưng lời lẽ lại mang theo sự chắc chắn không cho phép từ chối.

Cố Tử Hi càng thêm khó hiểu: “Thưa anh, thật sự xin lỗi, tôi căn bản không biết anh là ai.”

Cô không ngốc, cho dù La Vân Sân luôn nói cô đơn thuần, nhưng tâm lý phòng bị của cô còn mạnh hơn người bình thường, tuyệt đối không thể chỉ qua một cú điện thoại mà đi gặp người lạ.

Đối phương dừng một chút, rất nhanh liền khẳng định: “Cô tên Cố Tử Hi, đến từ thành phố A khu vực Tây Nam, học đại học tại thành phố này, chuyên ngành kế toán, hiện tại là học viên cao học năm nhất ngành Tài chính. Nếu cô cần thông tin chi tiết hơn, tôi ở đây cũng có. Đương nhiên, nếu cô vẫn không chịu ra gặp mặt, tôi có thể tìm đến nơi cô ở, thậm chí là giáo viên của cô, tôi e là mình cũng quen biết cả đấy. Quên nói cho cô biết, khoảng mười năm trước, tôi cũng học chuyên ngành hiện tại của cô, tính ra tôi còn là đàn anh của cô đấy.”

Cố Tử Hi bị những lời này của hắn dọa sợ. Hắn có thể điều tra thông tin về cô tường tận như vậy, cô đương nhiên tin rằng những lời đe dọa phía sau không phải là nói đùa. Vì vậy, cô cũng không muốn dây dưa, hỏi thẳng: “Tại sao anh cứ nhất quyết muốn gặp tôi?”

“Về lý do thì gặp mặt rồi nói.” Thái độ của đối phương bề ngoài ôn hòa nhưng thực chất lại rất cứng rắn, ngay cả ngữ điệu nói chuyện cũng không hề thay đổi.

“Nếu tôi vẫn không ra thì sao?” Cố Tử Hi nghiến răng hỏi.

Đối phương dường như thở dài một hơi mới nói: “Những lời tôi vừa nói lúc nãy, cô thật sự muốn thử xem sao? Giáo viên hướng dẫn hiện tại của cô, tôi có quen, là…”

“Anh nói địa chỉ và thời gian đi.” Cố Tử Hi biết mình đang giãy giụa vô ích, đành ngắt lời đối phương.

“Cạnh cửa hông trường Nhân Đại có một hội quán tư nhân, hai giờ chiều cô tới đó, nói với lễ tân một tiếng sẽ có người dẫn cô vào gặp tôi.” Người đầu dây bên kia chậm rãi nói, cuối cùng còn buồn cười nhắc nhở: “Đừng đến muộn, tôi không thích người không đúng giờ.”

Cố Tử Hi chẳng muốn nói thêm với hắn nửa lời, lập tức cúp máy.

Đợi Lục Khả Duy quay lại giường, Cố Tử Hi mới đem chuyện sáng nay kể lại đầu đuôi ngọn ngành cho cô bạn nghe.

Lục Khả Duy vừa nghe xong liền nổi đóa: “Dựa vào cái gì mà hắn đòi gặp là gặp chứ? Cậu đừng đi, tớ không tin hắn dám làm gì cậu thật.”

Cố Tử Hi vẻ mặt đau khổ: “Tớ sợ nếu tớ không đi, hắn sẽ đến tận trường học, thậm chí đi tìm giáo viên thì phiền lắm.”

Lục Khả Duy nghe vậy cũng đâm ra lo lắng: “Thực ra lời hắn nói có lẽ không phải dọa cậu đâu. Hắn hẹn cậu ở chỗ đó, người ra vào đều không phải kẻ có tiền thì cũng là người có quyền. Tớ ở Nhân Đại hơn bốn năm rồi, chút chuyện này tớ biết rõ. Cho nên, người đàn ông đó hơn phân nửa là một nhân vật ‘máu mặt’ đấy.”

Cô nàng suy nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi: “Tử Hi, cậu mới đến đây chưa được bao lâu, không thể nào đắc tội với ai được chứ?”

Cố Tử Hi ngẫm nghĩ một chút, tự nhiên nhớ tới La Vân Sân. Hắn vì muốn cắm rễ ở thành phố này mà dứt khoát chia tay cô không chút lưu luyến. Người phụ nữ mà hắn dựa hơi gia cảnh chắc chắn không tầm thường, hơn nữa lần trước cô tiểu thư ngang ngược kia còn dọa sẽ tống cô vào đồn cảnh sát. Nghĩ đến đây, cô cũng đoán được tám chín phần mười sự tình.

“Tử Hi, cậu đừng sợ. Cậu cứ giữ điện thoại thông suốt, nếu có chuyện gì thì gọi ngay cho tớ. Chỗ đó cách đây rất gần, tớ chạy một lát là tới ngay.” Nói đoạn, cô nàng lại đổi giọng, cười nói: “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ai lại đi làm chuyện xấu ở cái chỗ sang trọng đó chứ. Biết đâu cậu vào đó lại gặp được người nổi tiếng cũng nên. Dân thường như tớ muốn vào còn chẳng có cửa đâu.”

Cố Tử Hi thấy buồn cười, không ngờ sự căng thẳng cả buổi sáng bỗng chốc bị câu đùa của bạn làm cho tan biến. Nghĩ cũng phải, nếu người nọ muốn hại cô thật thì chẳng cần tốn công như vậy. Hơn nữa, tuy chỉ nói chuyện với hắn vài câu, nhưng trong lòng cô mơ hồ cảm thấy đối phương cũng không phải người xấu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc